(Lichngaytot.com) Vì sao cõi đời toàn khổ đau mà con người vẫn phải đến? Phật Thích Ca Mâu Ni cho chúng ta biết rằng, tất cả chúng sinh lăn lộn trong lục đạo luân hồi, đến đây là để trả nợ nghiệp, đó chính là chân tướng.
Những ai học Phật đều biết rằng nhà Phật thường bàn về nỗi khổ, cho rằng vạn vật trên đời đều là khổ. Ngay cả niềm vui cũng ẩn chứa nỗi khổ, bởi vì dù là hạnh phúc hay hoạn nạn, tất cả đều không ngừng biến đổi, có sinh có diệt, tồn tại dưới quy luật "vô thường".
Thế nên, vạn vật ở cõi đời này không ngoại lệ, tất cả đều là khổ. Bản chất của sự tu hành trong Phật giáo chính là nhổ bỏ gốc rễ của khổ đau, giúp chúng sinh lìa khổ được vui.
Vì sao cõi đời toàn khổ đau mà con người vẫn phải đến? Phật đã nói ra chân tướng.
Phật Thích Ca Mâu Ni cho chúng ta biết rằng, tất cả chúng sinh lăn lộn trong lục đạo luân hồi, đến đây là để trả nợ nghiệp, đó chính là chân tướng.
Phật giáo cho rằng, những thiện nghiệp mà chúng ta tạo ra ở kiếp trước, thậm chí là nhiều đời nhiều kiếp trước, thì đời này đến để hưởng phước, đó gọi là "thu" (đền đáp).
Ngược lại, những ác nghiệp đã tạo trong quá khứ, đời này đến phải chịu tội, tiêu trừ nghiệp chướng, đó gọi là "thường" (trả nợ). Đây chính là điều mà nhà Phật gọi là "nhân sinh thù nghiệp" (con người đến cõi đời để trả nghiệp).
Ngược lại, những ác nghiệp đã tạo trong quá khứ, đời này đến phải chịu tội, tiêu trừ nghiệp chướng, đó gọi là "thường" (trả nợ). Đây chính là điều mà nhà Phật gọi là "nhân sinh thù nghiệp" (con người đến cõi đời để trả nghiệp).
Nói cách khác, mọi nhân duyên trong quá khứ nay trổ quả báo ở hiện tại, nhưng đây lại không phải là mục đích cuối cùng của đời người. Nếu con người xem đây là mục đích sống duy nhất, thì đó không phải là cứu cánh, thậm chí còn là một điều đáng buồn.
1. Bản chất khổ đau của thế gian và chân tướng
![]() |
Vì sao cõi đời toàn khổ đau mà con người vẫn phải đến |
Bởi vì nếu một người đến cõi đời này chỉ để hưởng phước hoặc chịu tội, thì sự hiện diện của họ chẳng còn chút ý nghĩa nào nữa.
Do đó, trong Phật giáo, ý nghĩa thực sự của đời người nằm ở việc tiếp thu giáo hóa, chỉ khi tiếp nhận nền giáo dục của các bậc thánh hiền, đặc biệt là lời dạy của Đức Phật, chúng ta mới được khai tâm mở trí, nâng cao cảnh giới của bản thân. Đó mới chính là ý nghĩa chân chính của việc con người đến với thế gian.
Phật giáo cho rằng, kiếp này chúng ta may mắn được sinh ra làm người, tức là đã có cơ hội để kiếp sau thăng hoa lên cõi trời, hay nói cách khác là có cơ hội triệt để giải thoát khỏi bể khổ luân hồi, vượt ra ngoài tam giới. Mục đích của sự tu hành và ý nghĩa của đời người cũng chính là ở đây.
Tức là, một khi đã đến cõi đời này, dù trong hành vi hay tâm thức, đối diện với bất kỳ ai hay việc gì, nếu bạn có thể đạt đến trạng thái không một mảy may oán hận, thì cuộc đời này mới thực sự đáng sống. Bằng không, nó sẽ trở nên vô nghĩa.
Theo ngôn ngữ nhà Phật, khi ấy ta không thể nâng cao cảnh giới, càng không thể giác ngộ.
Tức là, một khi đã đến cõi đời này, dù trong hành vi hay tâm thức, đối diện với bất kỳ ai hay việc gì, nếu bạn có thể đạt đến trạng thái không một mảy may oán hận, thì cuộc đời này mới thực sự đáng sống. Bằng không, nó sẽ trở nên vô nghĩa.
Theo ngôn ngữ nhà Phật, khi ấy ta không thể nâng cao cảnh giới, càng không thể giác ngộ.
2. Nhìn thấu nội tâm thay vì phán xét ngoại cảnh
Lục tổ Huệ Năng của Thiền tông từng dạy: Nếu là người thực tu, không thấy lỗi thế gian.
Ý ngài muốn nói rằng, một người đã thực sự bước vào con đường tu tập đúng đắn thì sẽ không vướng mắc vào bất kỳ vấn đề nào của thế gian, tất cả những gì họ nhìn thấy chỉ là sự khởi tâm động niệm của chính mình.
Nói cách khác, khi việc tu hành đã đi đúng hướng, thứ họ nhìn thấy là cảnh giới thanh tịnh bên ngoài, cùng với tâm thanh tịnh và tâm bất tịnh ở bên trong.
Nói cách khác, khi việc tu hành đã đi đúng hướng, thứ họ nhìn thấy là cảnh giới thanh tịnh bên ngoài, cùng với tâm thanh tịnh và tâm bất tịnh ở bên trong.
"Không thấy lỗi thế gian" không có nghĩa là người tu hành cố tình làm ngơ hay phớt lờ những sai trái ở đời, mà là khi đối mặt với những lỗi lầm ấy, họ không để tâm trí vướng kẹt vào đó.
Đối với người tu hành, điều quan trọng nhất là phải nhìn thấu tâm mình, mà mọi thứ sinh ra từ tâm trí vốn dĩ đều không có thật. Chính vì thế mới nói: người thực tu không thấy lỗi thế gian.
Đối với người tu hành, điều quan trọng nhất là phải nhìn thấu tâm mình, mà mọi thứ sinh ra từ tâm trí vốn dĩ đều không có thật. Chính vì thế mới nói: người thực tu không thấy lỗi thế gian.
Bởi vì vạn vật tồn tại trên đời đều là "pháp", mà bản chất của "pháp" vốn dĩ là thanh tịnh.
Pháp vượt lên trên mọi tướng, pháp không có cái ngã, pháp không có đúng sai, pháp chỉ là pháp. Nếu bạn nhìn thấy một sự việc nào đó có vấn đề, thì chắc chắn là do tâm trí bạn khởi niệm tạo ra khái niệm đó, rồi từ đó mới nhìn thấy cái "pháp" có vấn đề.
Nói cách khác, phải nhìn thấy vạn vật bên ngoài đều là những "pháp" thanh tịnh, không vướng bẩn, thì mới gọi là "thấy pháp". Bằng không, đó vẫn chưa gọi là thấy pháp.
Nói cách khác, phải nhìn thấy vạn vật bên ngoài đều là những "pháp" thanh tịnh, không vướng bẩn, thì mới gọi là "thấy pháp". Bằng không, đó vẫn chưa gọi là thấy pháp.
Việc tu hành của người đời chỉ thực sự bắt đầu sau khi đã "thấy pháp", còn trước đó thì cơ bản không gọi là tu hành, mà chỉ là tâm trí đang tự quẩn quanh, dằn vặt chính mình. Bởi vì chỉ khi thấy pháp thì mới thực sự thấy được tâm, trước khi thấy pháp, không thể nào nhìn rõ tâm mình.
Một khi không nhìn thấy tâm, ta sẽ có những nhận thức sai lầm về ngoại cảnh, hay như trong Kinh Kim Cương đã dạy: đem ảo ảnh cho là thật, đem hư vô xem là thực.
Một khi không nhìn thấy tâm, ta sẽ có những nhận thức sai lầm về ngoại cảnh, hay như trong Kinh Kim Cương đã dạy: đem ảo ảnh cho là thật, đem hư vô xem là thực.
Mời bạn tham khảo thêm tin:

