Câu trả lời cho người say mê tướng mạo phi phàm của Đức Phật khiến ta phải thức tỉnh

Thứ Sáu, 16/10/2020 15:42 (GMT+07)
(Lichngaytot.com) Tướng mạo phi phàm của Đức Phật khiến nhiều người ngưỡng mộ và đó là thể hiện cùng sự dính mắc quá vào một điều gì đó đến nỗi bản thân không còn mục tiêu sống, lạc lối vì sự thiếu hiểu biết của bản thân.


Chàng trai trẻ Vakkali say mê tướng mạo phi phàm của Đức Phật


Thời Đức Phật còn tại thế, có chàng thanh niên Vakkali sống ở thành Xá Vệ hồn nhiên, vô tư cho đến một ngày chàng nhận ra tâm mình bị xao động bởi một hình bóng của một vị Sa môn.

Anh bị cuốn hút bởi sự uy nghiêm, cốt cách hơn người và tướng mạo phi phàm của vị tu khiến sĩ khiến Vakkali ngẩn ngơ ngắm nhìn. Trong lòng thầm thể hiện sự tôn kính, ngưỡng mộ, chàng Vakkali nghĩ:
 
- Sao lại có người lại đẹp đến vậy. Ước gì ta có thể được ở bên Người để lúc nào cũng được ngắm nhìn.
 
Từ ham thích dẫn đến tò mò, chàng trai trẻ dò hỏi và biết được vị Sa môn đáng kính ấy đã từng là một Hoàng tử nhưng từ bỏ ngai vàng để sống cuộc đời tu hạnh. Người ta thường gọi Ngài là Sa Môn Cồ Đam, và đệ tử thì cung kính gọi Ngài là Đức Thế Tôn.

Nghĩ là làm, vì mong được ở gần Đức Thế Tôn nên Vakkali xin được vào Tăng đoàn, xuất gia và sống đời khất sĩ. Mục đích của chàng trai trẻ thì ai cũng rõ, anh chỉ mong được ở gần bậc cao nhân để ngắm nhìn, thế nên hàng ngày ngoài giờ tu hành như mọi người, Tỳ kheo Vakkali chọn cho mình một chỗ thuận tiện để được chiêm ngưỡng nét tướng tốt của Đức Phật cho thỏa thích.

Thế nhưng, đáp lại sự háo hức của cậu đệ tử trẻ là sự thờ ơ và có phần lãnh đạm của Đức Phật. Ngài cũng không hề nhắc nhở khi thấy cậu chẳng quan tâm gì đến việc học kinh hay ngồi thiền.

Hơn ai hết, Đức Thế Tôn thấu rõ tâm niệm của Vakkali nhưng Ngài vẫn im lặng chờ đợi đến một ngày thích hợp, Ngài mới trò chuyện với cậu trai trẻ.
 
 
Khi Vakkali vẫn đang say sưa ngắm nhìn mình, Đức Phật quay lại bảoi:
 
- Này Vakkali đâu có gì thích thú khi nhìn ngắm một hợp thể bất tịnh gọi là thân ta? Chỉ khi nào Vakkali nghe lời Như Lai dạy, thấy được pháp sinh diệt, thì mới được gọi là thấy Như Lai!
 
Nhưng bất kể lời khuyên của Phật, Vakkali vẫn giữ nguyên tâm niệm và thái độ của chàng không thể nào buông tầm mắt khỏi Đức Đạo sư. Cuối cùng, Đức Đạo sư đành rời Xá Vệ, và cấm không cho Vakkali đi theo. 
.
Ba tuần trăng trôi qua, Vakkali không được thấy hình bóng và nghe pháp âm của đấng Đạo sư, lòng sầu khổ vô hạn. Chàng tự nghĩ rằng: “Mình đã từ bỏ gia  đình, đổi lớp áo cao sang của một chàng công tử danh giá để vào cuộc sống bần hàn kiết số, chỉ với một mục đích duy nhất là được gần gũi, chiêm ngưỡng đấng Đạo sư. Thế mà Ngài lại hất hủi ghét bỏ mình, trong khi Ngài rất mực từ bi dịu dàng đối với tất cả chúng sinh chí đến con sâu, cái kiến…”.
 
Một hôm, quá sầu não - Vakkali nảy ra ý định quyên sinh. Chàng leo lên một đỉnh núi cao định buông mình xuống vực sâu cho rảnh nợ đời. Biết được ý định ngông cuồng của người đệ tử trẻ tuổi, Đức Đạo sư hiện thân đến gần Vakkali và cất tiếng gọi:
 
- Này Vakkali hãy đến đây với Như Lai!
 
Vakkali reo lên vì vui mừng:
 
- Có thật chăng? Có thật là Thế Tôn gọi con, Ngài không xua đuổi con nữa ư?
 
Và dưới bóng mát của một cội cây rừng bên tảng đá, Đức Đạo Sư ôn tồn bảo:
 
- Này Vakkali! Tại sao con có ý định quyên sinh?
 
- Bạch Thế Tôn, vì con cảm thấy quá sầu não, quá phiền muộn! Con không tìm thấy niềm vui nào trong đời sống khất sĩ đạm bạc này. Ngoài việc chiêm ngưỡng tướng mạo phi phàm của Thế Tôn!
 
- Này Vakkali! Niềm vui nào rồi cũng phải úa tàn. Sắc thân của Như Lai, dù là phi phàm đi nữa rồi cũng phải chịu sự chi phối của già, bệnh, chết! Bất cứ pháp gì trên đời này có sinh đều phải có diệt. Đó là một định luật đương nhiên. Nếu biết rõ điều ấy, ta có nên đặt hết lòng hy vọng bám víu vào những pháp sinh diệt ấy, để mưu cầu một hạnh phúc vĩnh cửu không bị tàn phai chăng?
 
Vakkali im lặng cúi đầu, đấng Đạo Sư giảng trạch thêm cho chàng về tính chất phù du, tạm bợ của các hợp thể gọi là sắc thân Ngài. Sau thời pháp, Vakkali xúc động thưa:
 
- Bạch thế tôn, con đã hiểu rồi! Từ lâu con đã chạy theo những bóng dáng phù du do tâm thức con phóng chiếu ra, lấy đó làm niềm vui độc nhất của mình. Khi nguồn vui  ấy bị cản trở, con đâm ra buồn phiền sầu khổ. Con quá si mê không biết rằng, cái gì có sinh cũng phải có diệt.

Sắc thân Như Lai tuy đẹp đẽ vô song thật, nhưng trước kia không nay có, thì thế nào cũng sẽ trở về không. Nguồn vui của con cũng chỉ là một cảm xúc nhất thời, nếu không được nuôi dưỡng thì nó cũng phải lụi tàn! Con đã hiểu rồi, và con cũng xin hứa với Thế Tôn, là từ nay Vakkali chỉ thực hành những lời giáo huấn của Như Lai, thay vì chiêm ngưỡng từ dung của Ngài như dạo trước.
 
- Hay lắm! Này Tỳ Kheo! Nếu lòng con đầy hỷ lạc, đầy niềm tin nơi lời dạy của Như Lai, thì chẳng bao lâu con sẽ đạt được hạnh phúc tối thượng!
 
Và thế rồi, Vakkali từ giã Đức Đạo sư độc cư thiền định ngay trên đỉnh núi mà chàng định quyên sinh. Đúng như lời tiên đoán của đấng Đạo sư, chẳng bao lâu Vakkali đắc quả A La Hán. Từ đó, Thế Tôn xếp Vakkali vào hàng môn đệ có lòng tin chân thật nhất.
 
 

Chớ dính mắc vào Sắc rồi sầu khổ

 

Quá nhiều hiện thân Vakkali hiện đại


Thực tế là ngày nay chúng ta còn ham mê Sắc hơn cả chàng Vakkali ở thành Xá Vệ ngày xưa khi mà các Thẩm mỹ viện ngày nay phát triển như nấm mọc sau mưa để đáp ứng nhu cầu làm đẹp cho cả phụ nữ lẫn đàn ông thời hiện đại.

Theo đó, có không ít người chịu đau đớn để sửa chỗ này, sửa chỗ kia cho đẹp, thậm chí có người biến dạng cả cơ thể lẫn mặt mũi nhưng vẫn chưa một lần rút kinh nghiệm, dừng đam mê này. Họ tưởng rằng có tiền họ có tất cả nhưng càng theo đuổi họ càng nhận về sự tuyệt vọng.

Đó là chưa kể có những chuyện đáng thương hơn khi có người tử vong trong quá trình phẫu thuật thẩm mỹ để lại nỗi thương xót cho người ở lại. Thế nhưng, dường như đó chẳng là lời cảnh tỉnh mà con người ta vẫn cứ theo đuổi việc thay đổi khuôn mặt, cơ thể như là mục tiêu trong đời để hướng tới cái đẹp hoàn mỹ vậy.

Họ đâu biết rằng không có gì là hoàn hảo cả nên càng sửa họ càng muốn sửa thêm vì họ cũng đang cố theo đuổi sự hoàn hảo. Khổ nỗi, càng cố thì họ càng đi xa khỏi những gì họ mong muốn ban đầu. Bạn có thể học theo Phật dạy cách có tướng mạo xinh đẹp không cần phẫu thuật thẩm mỹ.

Tâm niệm luôn chạy theo, dính mắc vào Sắc, cứ tưởng Sắc là thật, là thứ ta sở hữu, nắm bắt được đã trở thành nguyên nhân cái khổ của con người. Cho đến khi họ nhận ra Sắc không còn là “của ta” nữa thì không ngớt khổ đau, tuyệt vọng. Chuyện tưởng đơn giản là vậy, mà đã có ai luôn tỉnh giác không để cho tâm dính mắc vào cái Sắc vô nghĩa ấy chưa?
 
 

Hãy biết đủ


Việc không dính mắc vào Sắc không có nghĩa là ta xuề xòa, không chăm sóc cơ thể, vẻ ngoài của mình mà thay vào đó ta nên biết chữ đủ. Giữ sao cho cơ thể sạch sẽ, gọn gàng, thơm tho là ta cũng đã đủ trở nên thu hút với mọi người chứ không cần phải làm quá lên mọi thứ.

Thứ thu hút người khác không chỉ là Sắc bên ngoài mà còn là ở khí chất của một người. Đó là lý do ta thấy nhiều người xinh đẹp nhưng vô hồn trong khi có những người không quá đẹp nhưng luôn có THẦN THÁI khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.

THẦN THÁI ấy không tự nhiên mà có, nó thường tỏa ra từ năng lượng của trí tuệ, của sự thông thái, rèn giũa bản thân. Và đó mới là giá trị mà nhà Phật luôn khuyến khích chúng ta hướng tới.

Có thể thấy tướng mạo không luôn cố định, mà nó là phản chiếu của quá trình tu tâm và hành động lâu dài, hơn nữa nó biểu lộ ra vận mệnh tương lai của một người.

Đừng quên lời Phật dạy rằng mọi thứ trong cuộc đời này đều vô thường. Khi ta nhận ra mọi thứ đều là giả tạm thì cũng là lúc ta nên tập trung để trả lời câu hỏi: Ta phải chuẩn bị những cái gì cho cái chết để tập trung toàn lực vào đó, không lãng phí thời gian của mình.

Con người có phần hồn và phần thể xác, thể xác rồi sẽ già yếu, xấu xí và chết đi nhưng linh hồn sẽ vẫn còn mãi. Chúng ta là những linh hồn đến trái Đất này mượn thể xác là để học hỏi, rút kinh nghiệm cho từng những sai lầm của mình để trưởng thành.

Bài học về Sắc cũng có thể được xem là bài học đáng giá nhưng bên cạnh đó đừng quên học thêm vô số những điều khác để nuôi dưỡng linh hồn của bạn.
 
Trong “Tứ khố toàn thư” viết: “Vị tương nhân chi tương, tiên thính nhân chi thanh; vị thính nhân chi thanh, tiên sát nhân chi hành; vị sát nhân chi hành, tiên quan nhân chi tâm". 
 
Ý nói rằng, đừng nhìn tướng mạo người mà trước tiên hãy nghe thanh âm của người ta, đừng nghe thanh âm người mà trước tiên hãy quan sát hành vi của người ta, đừng quan sát hành vi người mà trước tiên hãy xét cái tâm của người ta.

Thay vì quá để ý tới Sắc, bạn hãy để ý tới Tâm của mình ngay từ giây phút này bạn nhé!

(Tổng hợp)