(Lichngaytot.com) Trên đời này, ai ai cũng bận rộn ngược xuôi. Nghe Đức Phật nói về kiểu người đáng quý nhất sẽ biết rằng, thế gian có ba hạng người, trong đó hạng người thứ nhất là hạng người rất đặc biệt.
Trên đời này, ai ai cũng bận rộn ngược xuôi. Nghe Đức Phật nói về kiểu người đáng quý nhất sẽ biết rằng, thế gian có ba hạng người, trong đó hạng người thứ nhất là hạng người rất đặc biệt.
Hạng thứ ba
![]() |
Đức Phật nói về kiểu người đáng quý nhất |
Đa số mọi người đều bận rộn vì sự nghiệp, học vấn, vì danh lợi. Họ lưu luyến thế gian này, cho rằng có rất nhiều điều tốt đẹp đáng để theo đuổi như kiến thức, tiền tài, danh vọng, địa vị, tình yêu, sức khỏe...
Việc mưu cầu những điều này là chuyện bình thường, nhưng chúng ta lại thường không kiểm soát được chừng mực. Càng đuổi theo, lòng tham càng lớn, không bao giờ thấy đủ.
Hoặc dù cố gắng cách mấy cũng không đạt được, hay được cái này lại mất cái kia. Cuộc đời vốn dĩ luôn khiếm khuyết, không như ý, đầy rẫy phiền não.
Đến cuối đời, nhìn lại thấy mình dường như đạt được nhiều thứ, mà lại như chẳng có gì, không hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống là gì. Đây là thực trạng của đại đa số chúng ta.
Hạng thứ hai
Những người này có thể do từng trải qua những biến cố đặc biệt mà có cái nhìn khác về cuộc đời. Họ bắt đầu hiểu rằng vạn sự trên đời cuối cùng cũng chỉ là hư không, mọi thứ đều “vô thường”, không có gì là trường tồn.
Vì vậy, họ nhìn thấu thế gian, nảy sinh tâm lý “chán đời” hoặc muốn “thoát ly” thực tại. Họ trở nên bi quan, tiêu cực, cho rằng cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì.
Những người như này chọn cách trốn tránh hiện thực, nhưng dù vậy, tâm hồn họ vẫn bị xiềng xích, không có định hướng rõ ràng.
Những người này thực ra đáng thương nhất, bề ngoài tưởng chừng như siêu thoát, nhưng thực chất lại chưa đạt đến cảnh giới tự tại, trong lòng vẫn khổ sở khôn nguôi.
Hạng thứ nhất (Hạng cao nhất)
Phật Thích Ca Mâu Ni nói về kiểu người đáng quý nhất cho biết đây là những người đã thấu hiểu chân lý cuộc đời. Họ tìm kiếm sự giải thoát thực sự, không lưu luyến thế gian nhưng cũng không chán ghét thế gian.
Họ nhìn như đang sống một cuộc đời bình thường giữa trần thế, nhưng tâm hồn lại hoàn toàn tự do. Họ đã đạt đến cảnh giới “cầm lên được, buông xuống được”.
Có thể ví họ như những diễn viên tài ba: Họ nỗ lực diễn trọn vẹn vai diễn của mình, nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo, không vì tình tiết biến đổi mà thực sự tức giận, lo âu hay bi thương.
Khi vở kịch hạ màn, họ liền bước ra. Cuộc đời chẳng phải cũng như vậy sao? Chúng ta cần diễn cho tốt vai của mình, chỉ cần không chấp niệm, không để bản thân bị mê hoặc là được.
Tại sao những người này không chọn cách ẩn cư nơi rừng sâu núi thẳm để tu hành, mà phải ở lại chốn hồng trần phức tạp, để những chuyện đời thường quấy nhiễu?
Thực ra, đây chính là lòng từ bi của họ. Họ nguyện cống hiến bản thân, phục vụ mọi người, cứu vớt chúng sinh khỏi bể khổ, đó mới chính là phong thái của bậc hiền triết và thánh nhân.
Người thực sự ngộ đạo đều hiểu rằng đời sống chính là đạo tràng tốt nhất. Rèn luyện bản thân ngay trong cuộc sống để không bị ngoại vật trói buộc, không bị phiền não quấy nhiễu, đó mới là chân tu. Như vậy, vừa tốt cho mình, vừa tốt cho người, hà cớ gì lại không làm?
Người thực sự ngộ đạo đều hiểu rằng đời sống chính là đạo tràng tốt nhất. Rèn luyện bản thân ngay trong cuộc sống để không bị ngoại vật trói buộc, không bị phiền não quấy nhiễu, đó mới là chân tu. Như vậy, vừa tốt cho mình, vừa tốt cho người, hà cớ gì lại không làm?
Mời bạn tham khảo thêm tin:

