(Lichngaytot.com) Lắng nghe lời Đức Phật dạy cách kiếm tiền chính đáng sẽ hiểu tại sao giàu bất hợp pháp gánh nhiều quả báo, nghiệp nặng hơn nghèo, kiếm tiền vất vả.
Ngày xưa, có một người vì muốn tu phước mà làm việc bố thí, nhưng lại không từ bất cứ thủ đoạn nào, sử dụng đủ mọi cách lừa lọc, tống tiền để có được những đồng tiền bất chính, với suy nghĩ rằng dùng số tiền đó đi bố thí tu phước thì sẽ nhận được công đức lớn lao.
Đức Phật sau khi biết chuyện đã dùng ví dụ này để dạy các đệ tử: "Có một người bị gù lưng, nhờ bác sĩ chữa trị. Bác sĩ không nghĩ ra cách nào để chữa, bèn dùng hai tấm ván kẹp người đó vào giữa rồi dùng sức ép mạnh, hy vọng có thể ép cho lưng phẳng và thẳng ra.
Kết quả là cả hai nhãn cầu đều bị ép lòi ra ngoài, mà cái lưng gù vẫn không hề được chữa khỏi." Việc dùng thủ đoạn bất chính để kiếm tiền cũng giống như vậy, thực chất là đang tạo ác nghiệp, gieo thêm quả khổ, không thể nào đạt được lợi ích lớn lao.
Kết quả là cả hai nhãn cầu đều bị ép lòi ra ngoài, mà cái lưng gù vẫn không hề được chữa khỏi." Việc dùng thủ đoạn bất chính để kiếm tiền cũng giống như vậy, thực chất là đang tạo ác nghiệp, gieo thêm quả khổ, không thể nào đạt được lợi ích lớn lao.
Thứ nhất: Tiền của không phải phần mình thì chớ tham
![]() |
Phật dạy cách kiếm tiền chính đáng |
Người xưa có câu: "Thà ngay thẳng mà thiếu thốn, chứ không thể tà vạy mà dư thừa." Trên hành trình cuộc đời, muốn thành công hiển hách, tiền tài dồi dào thì nhất định phải đi con đường chính đạo, tức là phải lấy chữ "Chính" làm kim chỉ nam.
Đồng tiền có sức hấp dẫn rất lớn, dễ làm dao động tâm trí. Trong đạo Phật, những tài sản phi nghĩa, không phải do công sức mình làm ra thường được ví như "rắn độc" vì sự nguy hiểm tiềm tàng.
Sự liêm khiết của một người thể hiện rõ nhất ở thái độ trước những khoản tiền bất ngờ hoặc không chính đáng.
Những gì không thuộc về mình, dù có nắm giữ được cũng dễ mang lại tai ương. Vì thế, đối với những khoản tiền không phải phần mình, tốt nhất là không nên vọng cầu.
Bất kỳ hoạt động kinh doanh nào nằm trong khuôn khổ pháp luật quốc gia và phù hợp với nguyên tắc Phật giáo về "lối sống chính trực" đều đáng để theo đuổi.
Bất kỳ hoạt động kinh doanh nào nằm trong khuôn khổ pháp luật quốc gia và phù hợp với nguyên tắc Phật giáo về "lối sống chính trực" đều đáng để theo đuổi.
Thứ hai: Tiền hợp pháp thì chớ lãng phí
Nếu mọi người trong xã hội có thể kinh doanh và kiếm tiền một cách lương thiện, toàn dân chắc chắn sẽ sống trong hòa bình và thịnh vượng. Tuy nhiên, rõ ràng là nhiều người trong xã hội ngày nay lại dùng đến những phương tiện kinh tế bất chính như trộm cắp, cướp bóc, tham nhũng, tống tiền, bắt cóc, lừa đảo, cờ bạc và mại dâm để làm giàu.
Một người thà không công danh, thanh bạch hai bàn tay trắng, cũng không được dùng thủ đoạn tà vạy để đoạt lấy danh lợi, bởi vì "nhân địa không chính thì quả báo sẽ quanh co", sớm muộn gì cũng không tránh khỏi nhân quả báo ứng, thân bại danh liệt và để lại tiếng xấu muôn đời.
Những khoản thu nhập từ lương bổng, công việc hay tài sản hợp pháp là những gì thuộc về chúng ta. Bạn có quyền tự do sử dụng, nhưng không có nghĩa là có thể chi tiêu tùy tiện.
Một người thà không công danh, thanh bạch hai bàn tay trắng, cũng không được dùng thủ đoạn tà vạy để đoạt lấy danh lợi, bởi vì "nhân địa không chính thì quả báo sẽ quanh co", sớm muộn gì cũng không tránh khỏi nhân quả báo ứng, thân bại danh liệt và để lại tiếng xấu muôn đời.
Những khoản thu nhập từ lương bổng, công việc hay tài sản hợp pháp là những gì thuộc về chúng ta. Bạn có quyền tự do sử dụng, nhưng không có nghĩa là có thể chi tiêu tùy tiện.
Tài sản giống như dòng nước, nếu chỉ biết mở vòi mà không biết tiết kiệm thì nguồn nước sẽ sớm cạn kiệt.
Dù là trong quản lý gia đình hay cá nhân, việc "liệu cơm gắp mắm", chi tiêu hợp lý, tránh những khoản phí phạm không cần thiết là đức tính cần phải rèn luyện.
Thứ ba: Tiền kiếm bằng sức lao động thì chớ tự ti
Chúng ta muốn trở nên giàu có thì nên chọn con đường kinh tế chính đáng. Bất cứ nghề nghiệp nào nằm trong khuôn khổ pháp luật quốc gia và phù hợp với "Chánh mạng" của Phật pháp, chúng ta đều có thể bắt tay vào làm và nỗ lực kinh doanh. Tin rằng, của cải có được từ đó mới là bền vững, chân thực và ý nghĩa nhất.
Nhiều người ngại làm những công việc chân tay vất vả vì sợ thu nhập thấp, sợ bị coi thường. Thực ra, bất kỳ công việc nào tạo ra giá trị cho cuộc sống - từ việc dọn dẹp, giao hàng, làm việc thời vụ... để trang trải gia đình đều là những đồng tiền mồ hôi nước mắt đáng trân trọng.
Nhiều người ngại làm những công việc chân tay vất vả vì sợ thu nhập thấp, sợ bị coi thường. Thực ra, bất kỳ công việc nào tạo ra giá trị cho cuộc sống - từ việc dọn dẹp, giao hàng, làm việc thời vụ... để trang trải gia đình đều là những đồng tiền mồ hôi nước mắt đáng trân trọng.
Những đồng tiền ấy vô cùng quang minh chính đại. Đó là kết quả của sự siêng năng, sự nỗ lực chân chính. Bạn không có lý do gì để cảm thấy mặc cảm vì công việc bản thân đang làm, bởi chính sự tự lập đó mới là điều đáng quý nhất.
Thứ tư: Tiền của từ trí tuệ thì chớ phung phí
Có những người dùng kiến thức, kỹ năng và tài năng của mình để tạo ra giá trị. Đó có thể là một thiết kế, một tác phẩm nghệ thuật, một giải pháp công nghệ hay bất cứ sự sáng tạo nào khác.
Loại tài sản từ trí tuệ này không chỉ giúp ích cho bản thân mà còn mang lại lợi ích cho cộng đồng. Tuy nhiên, nếu không biết dùng trí tuệ vào những việc đúng đắn, hữu ích thì thật là phung phí tài sản.
Hơn nữa, trong Phật giáo, còn có "bảy loại tài sản thánh" (tín tâm, tinh tấn, giữ giới, nghe pháp, hỷ xả, trí tuệ và lòng hổ thẹn). Đây mới là thứ tài sản quý giá nhất, nuôi dưỡng tâm hồn và trí tuệ lâu dài mà mỗi người cần tích cực bồi đắp.
Ý nghĩa của sự giàu có không nằm ở những con số trong tài khoản hay sự tích lũy vật chất. Tài sản thực thụ chính là công cụ để làm sáng tỏ giá trị cuộc sống, là phương tiện để sẻ chia và tạo phúc cho người khác.
Có tiền là một loại phúc báo, nhưng biết cách kiếm tiền bằng sự chính trực và sử dụng tiền bằng sự sáng suốt, đó mới thực sự là trí tuệ.
Mời bạn tham khảo thêm tin:

