(Lichngaytot.com) Tại sao nhà Phật nói rằng người hay cười thì gặp nhiều may mắn, tâm hoan hỷ thì nhìn đâu cũng thấy niềm vui, càng tích cực càng gặp nhiều may mắn.
1. Tại sao người hay cười thường có cuộc sống rất tốt?
![]() |
Người hay cười thì gặp nhiều may mắn |
Tâm ta chính là cội nguồn của mọi khổ đau, và cũng là gốc rễ của mọi hạnh phúc. Muốn cuộc đời hạnh phúc, trước hết phải xây dựng một tâm hồn khỏe mạnh.
Tôi tin rằng ai trong chúng ta cũng từng cảm nhận được điều này: khi lòng ta trỗi dậy những hạt mầm tiêu cực như tham lam, thù hận, lo âu, sợ hãi, đố kỵ hay ích kỷ, nó không chỉ khiến tâm trí rối bời, đau khổ mà còn gây ra những phản ứng tiêu cực lên chính cơ thể vật lý.
Chừng nào những tâm lý này chưa được tháo gỡ, rắc rối sẽ vẫn mãi bủa vây. Nhưng cũng chính trái tim này là suối nguồn của niềm vui. Khi lòng không còn vướng bận phiền não, ta rất dễ dàng cảm thấy hạnh phúc. Vậy niềm vui ấy từ đâu mà đến?
2. Nụ cười từ sự giác ngộ
Hãy nhìn vào nụ cười của chư Phật và Bồ Tát, đó là nụ cười rạng rỡ tỏa ra từ nội tại, lan tỏa khắp thân tâm. Niềm hoan hỷ ấy không phải vì đạt được một thứ gì đó ở bên ngoài, mà nó bắt nguồn từ một tâm hồn tỉnh thức.
Niềm vui của bậc giác ngộ hoàn toàn xuất phát từ tâm thanh tịnh, không chịu sự tác động của ngoại cảnh. Đó là cái "Hỷ" của sự từ bi, một niềm vui hằng cửu không thay đổi theo sự biến chuyển của thế gian.
Ngược lại, cái vui của người phàm thường là "Hỷ lạc" - niềm vui sinh ra do các yếu tố bên ngoài tác động.
Đứa trẻ vui vì có đồ chơi mới, học sinh vui vì đạt điểm cao, người lớn vui vì gặt hái được tiền tài. Những niềm vui này đều xây dựng trên nền tảng của dục vọng, khi dục vọng không được thỏa mãn, chúng sinh ngay lập tức rơi vào khổ đau.
Đứa trẻ vui vì có đồ chơi mới, học sinh vui vì đạt điểm cao, người lớn vui vì gặt hái được tiền tài. Những niềm vui này đều xây dựng trên nền tảng của dục vọng, khi dục vọng không được thỏa mãn, chúng sinh ngay lập tức rơi vào khổ đau.
3. Tu thân dưỡng tính là khoản đầu tư thông minh nhất
Nụ cười của Phật là biểu hiện chân thực của bản tính tự nhiên, không phải do sự kích thích của tiền tài hay danh lợi (ngũ dục lục trần).
Sống trong cảnh giới nào thì tu tập theo cảnh giới đó, dùng tâm chân thành, thanh tịnh, bình đẳng và chính giác để tu hành, tự nhiên sẽ cảm nhận được niềm vui pháp lạc và những cảm ứng nhiệm mầu không thể nghĩ bàn.
Sống trong cảnh giới nào thì tu tập theo cảnh giới đó, dùng tâm chân thành, thanh tịnh, bình đẳng và chính giác để tu hành, tự nhiên sẽ cảm nhận được niềm vui pháp lạc và những cảm ứng nhiệm mầu không thể nghĩ bàn.
Ngược lại, nếu cứ dùng tâm vọng tưởng, chấp trước và phân biệt để sống, chắc chắn ta sẽ chẳng bao giờ chạm tới sự giác ngộ hay niềm vui đích thực.
Chỉ khi nào chúng ta hoàn toàn buông bỏ những ham muốn, phiền não, sân hận, kiêu mạn và ích kỷ trong lòng, sự thanh tịnh và sáng suốt sẽ tự nhiên hiển lộ, đó chính là "Pháp hỷ".
Người học theo nhân cách của Bồ Tát thì một lòng hướng thiện, tích đức mà không biết mệt mỏi, càng làm càng thấy vui, càng làm càng thấy hạnh phúc.
Chỉ khi nào chúng ta hoàn toàn buông bỏ những ham muốn, phiền não, sân hận, kiêu mạn và ích kỷ trong lòng, sự thanh tịnh và sáng suốt sẽ tự nhiên hiển lộ, đó chính là "Pháp hỷ".
Người học theo nhân cách của Bồ Tát thì một lòng hướng thiện, tích đức mà không biết mệt mỏi, càng làm càng thấy vui, càng làm càng thấy hạnh phúc.
4. Hạnh phúc cần có "Phúc báo"
Trong nghịch cảnh, có người nhờ đó mà trưởng thành, có người lại vì đó mà trầm luân. Sự khác biệt nằm ở cảm nhận của mỗi con người, vì vậy tu tâm dưỡng tính mới là khoản đầu tư tốt nhất cho cuộc đời.
Đạo Phật dạy rằng, mỗi người đều có tiềm năng giác ngộ và chính tính giác này sẽ liên tục tạo ra nguồn năng lượng hạnh phúc.
Với người giác ngộ, bản chất của sự sống là tự do và hoan hỷ. Đằng sau những mê lầm phiền não luôn tồn tại một khả năng tỉnh thức, một khi được khai mở, bạn sẽ bước vào một không gian của sự tự tại vô hạn, an tịnh vô hạn và hân hoan vô hạn.
Với người giác ngộ, bản chất của sự sống là tự do và hoan hỷ. Đằng sau những mê lầm phiền não luôn tồn tại một khả năng tỉnh thức, một khi được khai mở, bạn sẽ bước vào một không gian của sự tự tại vô hạn, an tịnh vô hạn và hân hoan vô hạn.
Muốn có phúc báo, ta phải biết bồi đắp "ruộng phúc" (Phúc điền). Có ba loại ruộng phúc chính:
Bi điền (Lòng từ bi): Không chỉ đơn thuần là việc làm từ thiện, mà là tình yêu thương rộng lớn. Khi ta cho đi bằng tâm từ, phúc báo sẽ chảy về không ngừng.
Ân điền (Lòng biết ơn): Một tâm lý tích cực mang lại sự đủ đầy.
Kính điền (Lòng cung kính): Giúp thanh lọc tâm hồn ngay lập tức khi chúng ta đối diện với những điều thiêng liêng.
5. Kẻ thù lớn nhất là chính mình
Những tâm lý tiêu cực chính là kẻ thù không ngừng tạo ra đau khổ và rắc rối. Đạo Phật quan niệm kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình - hay chính xác là những phiền não trong tâm.
Mọi nỗi đau, từ sự dằn vặt nội tâm đến các mối quan hệ bất hòa, thậm chí là tội lỗi, đều do "kẻ thù" này gây ra. Về cơ bản, con người luôn có hai mặt: Phật tính và ma tính, khai mở Phật tính sẽ đạt được trí tuệ và từ bi, để mặc ma tính lộng hành sẽ chỉ dẫn đến sự đọa lạc và khổ đau dài lâu.
Mọi nỗi đau, từ sự dằn vặt nội tâm đến các mối quan hệ bất hòa, thậm chí là tội lỗi, đều do "kẻ thù" này gây ra. Về cơ bản, con người luôn có hai mặt: Phật tính và ma tính, khai mở Phật tính sẽ đạt được trí tuệ và từ bi, để mặc ma tính lộng hành sẽ chỉ dẫn đến sự đọa lạc và khổ đau dài lâu.
Người xưa thường chúc nhau "Ngũ phúc lâm môn": Trường thọ, phú quý, khang ninh, hiếu đức, thiện chung.
Trong đó, "Khang ninh" (thân thể khỏe mạnh, nội tâm an ninh) là điều mà người hiện đại đang thiếu thốn nhất. Chúng ta đang sống quá nôn nóng, hỗn loạn và bất an, trong khi sự an tĩnh lại là tiền đề quan trọng nhất của hạnh phúc.
Trong đó, "Khang ninh" (thân thể khỏe mạnh, nội tâm an ninh) là điều mà người hiện đại đang thiếu thốn nhất. Chúng ta đang sống quá nôn nóng, hỗn loạn và bất an, trong khi sự an tĩnh lại là tiền đề quan trọng nhất của hạnh phúc.
Nhiều người thành đạt dành cả đời để tìm hiểu về kinh doanh, vật chất, nhưng lại chưa bao giờ học cách hiểu và quản lý chính mình.
Học Phật chính là để nhìn thấu tâm can, biết đâu là sức mạnh tích cực để phát huy, đâu là tiêu cực để chuyển hóa. Một khi tính giác được khai mở, sự sống mới thực sự trở nên hạnh phúc và bạn mới có đủ khả năng để mang lại hạnh phúc cho chúng sinh xung quanh.
Học Phật chính là để nhìn thấu tâm can, biết đâu là sức mạnh tích cực để phát huy, đâu là tiêu cực để chuyển hóa. Một khi tính giác được khai mở, sự sống mới thực sự trở nên hạnh phúc và bạn mới có đủ khả năng để mang lại hạnh phúc cho chúng sinh xung quanh.
Mời bạn tham khảo thêm tin:

