(Lichngaytot.com) Một trong những lưu ý khi thấy người cõi âm đó là đừng chỉ hoài nghi hay lo sợ hãy hành động để giúp họ trong khả năng của mình.
Đã từ lâu, người ta đã nói nhiều đến một cõi âm với những hồn ma cùng những chuyện tâm linh ly kỳ đi theo đó, thế nhưng không phải ai cũng tin vì có những người cả đời chưa gặp ma bao giờ. Họ chỉ cho rằng chuyện này là do tưởng tượng hoặc mê tín dị đoan.
Lý do có người nhìn thấy ma trong khi người khác không có khả năng này đã được Lịch Ngày Tốt giải thích trước đây, tuy nhiên, đây vẫn là hiện tượng khiến nhiều người quan tâm và tò mò trong thời gian này.
Hiện tượng thấy "người cõi âm" (linh hồn, vong) thường được giải thích qua hai góc nhìn chính: tâm linh (niềm tin tôn giáo) và khoa học (tâm lý, thần kinh).
![]() |
1. Giải thích chi tiết hiện tượng
1.1 Góc nhìn Tâm linh và Phật giáo
Những câu chuyện như một linh hồn bị chết oan hiện về báo mộng cho người nhà để đi lấy xác về chôn; một người mới qua đời do bệnh tật, xuất hiện trong giấc mơ của người nhà để nhờ lấy thuốc chôn xuống cho mình; đôi khi họ lại báo mộng cho người nhà mình bị đói rách cần cơm ăn, áo mặc… là những chuyện được kể từ nhiều người khác nhau.
Những điều kỳ lạ đó lặp đi lặp lại khá thường xuyên thế nên ngay cả những ai không tin vẫn có lúc cảm thấy bắt đầu lung lay ý kiến.
Còn về khía cạnh này, theo Phật giáp, con người trôi lăn trong Luân hồi không chỉ có cõi Người hay Súc sinh mà còn có nhiều chúng sinh “vô sắc giới” ở cõi Trời, cõi A-tu-la, Địa ngục, Ngạ quỷ.
Tức là cõi “vô hình” còn có nhiều chúng sinh hơn cõi “hữu hình” như Người và Súc sinh. Điều này có nghĩa là có những thứ chúng ta không nhìn thấy bằng mắt thường nhưng vẫn tồn tại.
Theo như chúng ta đã biết, sau khi chứng đạo, Đức Phật đã dùng đến Phật nhãn để quán sát vũ trụ, nhận thức và thuyết giảng về những thế giới, cõi Phật khác cũng như kể lại những câu chuyện trong thời quá khứ, hiện tại hay vị lai.
Có thể nói, những điều ấy chỉ có Đức Phật thấu suốt nhất, không phải ai cũng hiểu hết vũ trụ này được như Người.
Có thể nói, những điều ấy chỉ có Đức Phật thấu suốt nhất, không phải ai cũng hiểu hết vũ trụ này được như Người.
Chúng ta có thể tin hay không tin vì không phải ai cũng đủ năng lực thấy mọi thứ như vậy. Hơn nữa Người cũng không ép ai đó phải tin những gì mình nói, hãy cứ để cho mỗi cá nhân tự mình chứng ngộ khi đủ duyên.
Còn nói về "thế giới cõi âm" là cách nói của chúng ta phân biệt với "thế giới cõi dương". Theo đó, cõi dương hay là dương thế là cõi của con người đang sống, cõi ban ngày; và cõi âm là cõi của người chết, cõi ban đêm mà người đã chết thường hay xuất hiện hư hư ảo ảo.
Thông thường, những chúng sinh bị tai nạn chết thình lình, những người lính chiến chết trên trận mạc, chết sông nước, hay oan ức, bị hại… được xem là những cô hồn chưa được siêu thoát nên vẫn lẩn quẩn trong thế gian, vương vấn cõi hồng trần. Đó chính là thân trung ấm - trạng thái giữa cái chết và tái sinh.
Không phải ai cũng có thể nhìn thấy các vong linh này, tất cả đều phải đủ duyên nghiệp. Việc nhìn thấy hoặc nghe thấy người âm là do cơ duyên, tâm linh nhạy bén (thông linh) hoặc do người âm đang cố gắng liên lạc, phù hộ vì thế không phải cứ muốn là được.
1.2 Góc nhìn Khoa học và Tâm lý học
Xét theo khía cạnh khoa học, khi một ai đó có thể nhìn thấy vong linh có thể là sự giao thoa năng lượng, hoặc đó là kết quả của stress, ảo giác, hoặc sự nhạy cảm thính giác/thị giác đặc biệt nào đó.
Ảo giác do stress: Một người rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ, thiếu ngủ thường xuyên hoặc cú sốc tâm lý (mất người thân) tạo điều kiện cho não bộ tạo ra các hình ảnh, âm thanh không có thật, được gọi là ảo giác.
Ảo giác do stress: Một người rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ, thiếu ngủ thường xuyên hoặc cú sốc tâm lý (mất người thân) tạo điều kiện cho não bộ tạo ra các hình ảnh, âm thanh không có thật, được gọi là ảo giác.
Hiện tượng thính giác/thị giác đặc biệt: Các nhà khoa học cho biết một số người có khả năng nghe hoặc nhìn thấy những âm thanh/hình ảnh đặc biệt do sự nhạy cảm cao của não bộ, không phải là bệnh lý tâm thần.
Hoặc là họ gặp hiện tượng bóng đè khi đang ngủ cũng thường gây ra ảo giác về việc nhìn thấy "bóng đen" hoặc người lạ trong phòng. Hay một số bệnh lý liên quan: Một số trường hợp hiếm gặp hơn liên quan đến các vấn đề về thần kinh hoặc thính giác.
2. Lưu ý quan trọng về việc thấy người cõi âm
2.1 Lưu tâm giai đoạn 49 ngày sau khi mất
![]() |
Vì thế giai đoạn ở thân trung ấm trong vòng 49 ngày đó rất quan trọng, trong thời gian thần thức của xác trước đã mất và đang đợi chờ thân xác mới để nhập thai bắt đầu cho một kiếp sau mà người này vẫn lưu luyến trần gian vì điều gì chưa hoàn thành thì họ sẽ bị "mắc kẹt" lại, trở thành vong linh lang thang, người khác nhìn thấy liền gọi là ma.
Giả sử trước khi chết người ta còn nghĩ đến con cái còn nhỏ phải được săn sóc, hoặc họ tiếc nuối một món đồ đắt tiền nào đó và “nguyện lực” bám theo con hay đồ vật đó. Sự bám chấp này khiến “thần thức” hay “thân trung ấm” của họ không đành đi, để rồi họ lẩn quẩn ở đây.
Thế nên không ít linh hồn vẫn lang thang ở nhân gian cả trăm năm không siêu thoát.
Đức Phật khuyên chúng ta buông bỏ là vậy, vì Người biết rằng trong vô lượng kiếp, chúng sinh đã từng là thân thuộc, cha mẹ lẫn nhau nên họ luôn cảm thấy luyến lưu, ân nghĩa, ganh ghét hay hận thù khiến bản thân khó ra đi, càng kéo dài thêm thời gian luân hồi của chính mình.
Trong Kinh Địa Tạng có đoạn: "Thần hồn người chết đó khi chưa được thọ sanh, ở trong bốn mươi chín ngày, luôn luôn trông ngóng hàng cốt nhục thân quyến tu tạo phước lành để cứu vớt cho".
Điều đó có nghĩa là chính các hồn ma lẩn khuất này rất khó để tự cứu vớt chính mình, chỉ đến khi có người thân tạo phước lành và hồi hướng cho họ thì họ mới có cơ hội để siêu thoát, nếu điều đó được thực hiện trong thời gian 49 ngày, giúp họ khai thị thì họ càng dễ dàng chuyển kiếp hơn.
Đó là lý do các gia đình thường nhờ những người tu hành thực hiện các buổi lễ tụng kinh, cầu siêu, quy y cho người chết (trong vòng 49 ngày) để giúp hương linh người mất buông bỏ trần gian, hướng về cảnh giới an lành.
Kinh Địa Tạng có ghi: "Hàng thân quyến của người lâm chung đó, nên phải sắm sửa làm sự cúng dường lớn, tụng đọc Tôn kinh, niệm danh hiệu của Phật và Bồ Tát, tu tạo nhân duyên phúc lành như thế, có thể cho người chết thoát khỏi chốn ác đạo, các thứ ma, quỉ, ác thần thảy đều phải lui tan cả hết".
Điều quan trọng là trong thời gian đó, chớ nên sát sinh để cúng lễ 49 ngày hay mời mọi người ăn uống đồ mặn để tránh gây thêm nghiệp nặng cho người mất.
Kinh Địa Tạng có đoạn: "Ngày lâm chung, kẻ thân thuộc phải cẩn thận chớ có giết hại và chớ gây tạo nghiệp duyên chẳng lành, cũng đừng tế lễ Quỉ, Thần, cầu cúng ma quái. Vì sao thế? Vì việc giết hại cho đến tế lễ đó, không có một mảy mún chi lợi ích cho người chết cả, chỉ có kết thêm tội duyên của người đó làm cho càng thêm sâu nặng hơn thôi".
Sự thành tâm và nhất tâm của người thân là yếu tố quan trọng nhất, không nhất thiết phải làm lễ lớn.
2.2 Tập trung hồi hướng công đức cho họ
Ma chỉ là thời gian kéo dài “Thân trung ấm” của những chúng sinh đã mất, họ vẫn còn luyến lưu, yêu mến những gì mình chưa thể xa lìa hay vẫn đang oán ghét, muốn trả thù, hoặc vì luyến lưu thân xác này mà chưa đi tìm một thân xác khác tái sinh...
Thân trung ấm này chỉ bị chúng ta thu hút khi chúng ta cùng ở mức năng lượng với họ, tức là năng lượng rất âm. Ngược lại, khi chúng ta ở trường năng lượng cao, tinh thần lạc quan vui vẻ thì luôn có năng lượng bảo vệ ma quỷ cũng không bao giờ dám đến gần.
Nhưng nếu ai đó nhìn thấy ma thì tâm lý chung là sợ hãi và lo lắng, nhưng khi đã hiểu rằng họ đang ở thân trung âm, rất cần chúng ta giúp đỡ thì hãy cố gắng tìm cách hỗ trợ họ trong khả năng của mình.
Vì thế, một trong những lưu ý khi thấy người cõi âm đó là cố gắng giữ bình tĩnh, đừng để nỗi sợ gây ra những vấn đề tâm lý, sau đó tìm cách làm việc tốt, tụng kinh để hồi hướng cho họ.
Hồi hướng công đức cho người đã khuất là việc làm thiện lành, giúp vong linh nhẹ nhàng, giảm ác nghiệp và sớm siêu sinh.
Cách thực hiện chính là giữ tâm thanh tịnh, ăn chay, phóng sinh, tụng kinh (Địa Tạng, A Di Đà), niệm Phật và đọc bài khấn hồi hướng rõ ràng, hướng công đức đến hương linh.
Cách thực hiện chính là giữ tâm thanh tịnh, ăn chay, phóng sinh, tụng kinh (Địa Tạng, A Di Đà), niệm Phật và đọc bài khấn hồi hướng rõ ràng, hướng công đức đến hương linh.
Các bước hồi hướng công đức hiệu quả:
- Thực hiện công đức: Tụng kinh, niệm Phật: Tụng kinh Địa Tạng, chú Đại Bi hoặc niệm "Nam Mô A Di Đà Phật" tại nhà.
- Làm việc thiện: Phóng sinh, cúng dường, giúp đỡ người khó khăn bằng tiền hoặc công sức của mình.
- Giữ giới: Ăn chay, không sát sinh để tạo năng lượng tích cực.
Sau khi làm những việc trên thì đọc bài khấn hồi hướng:
Nội dung: Thành tâm niệm Phật, nêu rõ tên người mất, và nguyện công đức này giúp hương linh tiêu trừ nghiệp chướng, siêu sinh về cảnh giới an lành.
Câu niệm: "Nam mô A Di Đà Phật! Con nguyện đem tất cả công đức lành này hồi hướng cho hương linh [tên người mất]... Nguyện cho hương linh được vãng sanh về cõi Tịnh Độ".
Thực tế việc hồi hướng không chỉ giúp người đã khuất mà còn tạo thêm phước báu cho người hiện tiền, tâm được an lạc.
Xem thêm tin liên quan cùng chuyên mục:
Xem thêm tin liên quan cùng chuyên mục:


