(Lichngaytot.com) Đức Phật tu hành suốt một đời cũng chỉ xoay quanh 4 con đường tắt để tu thành chính quả. Các bước thì rất đơn giản, nhưng làm cho trọn vẹn rất khó, mà kiên trì làm cho đến cùng lại càng khó hơn! Mong bạn đọc hãy bình tâm đón nhận và thực hành!
Đức Phật tu hành suốt một đời cũng chỉ xoay quanh mấy bước này. Các bước thì rất đơn giản, nhưng làm cho trọn vẹn rất khó, mà kiên trì làm cho đến cùng lại càng khó hơn! Mong bạn đọc hãy bình tâm đón nhận và thực hành!
1. Đường tắt thứ nhất: Sám hối
![]() |
Đường tắt để tu thành chính quả |
Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Phổ Hiền Hạnh Nguyện có dạy: “Nếu những ác nghiệp này mà có hình tướng cụ thể, thì dẫu cõi hư không lớn đến đâu cũng không thể chứa hết.”
Trước khi học Phật, con người thường mang tâm ngã mạn cao tột, tự cho mình là đúng. Giữa chốn hồng trần, ta ngày ngày tính toán làm sao để hơn người khác, làm sao để gia tài bạc vạn, mặc áo gấm đeo vàng, danh thơm vang dội.
Một ngày có 24 tiếng, lúc thức thì theo đuổi tham, sân, si, ngay cả trong giấc ngủ cũng bị ba thứ độc đó khuất phục. Thế mà cái kẻ ngu si là ta vẫn không hay biết, vẫn cứ vùi mình trong hầm phân mà chẳng hề hay biết, thật hổ thẹn và xấu hổ vô cùng!
Một ngày có 24 tiếng, lúc thức thì theo đuổi tham, sân, si, ngay cả trong giấc ngủ cũng bị ba thứ độc đó khuất phục. Thế mà cái kẻ ngu si là ta vẫn không hay biết, vẫn cứ vùi mình trong hầm phân mà chẳng hề hay biết, thật hổ thẹn và xấu hổ vô cùng!
Kinh Địa Tạng có dạy: “Chúng sinh cõi Nam Diêm Phù Tề, hễ động tâm khởi niệm, không gì không phải là nghiệp, không gì không phải là tội!”
Đến khi học Phật rồi, ta mới vỡ lẽ ra rằng bản thân mình lại vô phương cứu chữa đến thế. Thân thể tràn đầy những tội sát sinh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, một kẻ mang nghiệp tội sâu dày như ta, trong đời sống thường ngày, dẫu chỉ một cái giơ tay nhấc chân hay một thoáng dấy niệm, đều là những ý nghĩ bất thiện.
Ngày ngày ta phải đối diện để chiến đấu với lòng tham, sân, si của chính mình nhưng luôn đánh trăm trận thua cả trăm. Lúc đó, ta mới thấm thía sâu sắc ý nghĩa của bốn chữ “phàm phu bị trói buộc”.
Những thói quen xấu và nghiệp chướng từ vô lượng kiếp đã trói chặt sáu căn của chúng ta kiên cố đến mức không hở một giọt. Muốn thoát khỏi tập khí và tiêu trừ nghiệp chướng, nói thì dễ làm sao!
Ngày ngày ta phải đối diện để chiến đấu với lòng tham, sân, si của chính mình nhưng luôn đánh trăm trận thua cả trăm. Lúc đó, ta mới thấm thía sâu sắc ý nghĩa của bốn chữ “phàm phu bị trói buộc”.
Những thói quen xấu và nghiệp chướng từ vô lượng kiếp đã trói chặt sáu căn của chúng ta kiên cố đến mức không hở một giọt. Muốn thoát khỏi tập khí và tiêu trừ nghiệp chướng, nói thì dễ làm sao!
Nay con đường duy nhất của ta chỉ còn là sám hối! Trước thảo lều của sư phụ có treo một bức đại tự: “Lễ Sám”. Việc “lạy Tám Mươi Tám Đức Phật” để cầu sám hối chính là phương pháp tốt nhất mà sư phụ từ bi hướng dẫn chúng ta nhằm tiêu trừ nghiệp chướng. Khi nhận thức rõ tội lỗi của mình là vô biên và nghiệp chướng là vô tận, chúng ta cũng hiểu rằng sinh mệnh có hạn mà sự sám hối thì không bao giờ cùng!
Ngày ngày lạy 88 lần trước Đức Phật để cầu sám hối là thời khóa tu tập bắt buộc. Trong lúc lễ sám, thân ta lạy Phật, miệng niệm Phật, ý thức tập trung hoàn toàn vào một câu danh hiệu Phật để thực sự đạt đến ba nghiệp thân, khẩu, ý đều thanh tịnh. Dùng tâm thanh tịnh đó để sám hối thì công đức mang lại thật không thể nghĩ bàn!
Ngày ngày lạy 88 lần trước Đức Phật để cầu sám hối là thời khóa tu tập bắt buộc. Trong lúc lễ sám, thân ta lạy Phật, miệng niệm Phật, ý thức tập trung hoàn toàn vào một câu danh hiệu Phật để thực sự đạt đến ba nghiệp thân, khẩu, ý đều thanh tịnh. Dùng tâm thanh tịnh đó để sám hối thì công đức mang lại thật không thể nghĩ bàn!
Kinh Kim Quang Minh có dạy: “Ánh sáng vàng có thể tiêu trừ tất cả điều ác. Tội ác cực nặng do ngàn kiếp tạo nên, nếu có thể chí thành chí tâm sám hối một lần, thì những tội ác ấy thảy đều tiêu sạch. Ta nay đã giảng dạy pháp sám hối này, ánh sáng vàng vi diệu và thanh tịnh này có thể nhanh chóng tiêu trừ mọi nghiệp chướng.”
Pháp sám hối chính là ánh sáng vàng, là Đường tắt vô giá. Phàm phu chúng ta nay đang sống ở thời mạt pháp trong cõi năm trược ác thế mà được nghe pháp môn này, thảy đều là do đã vun trồng cội phước đức từ vô lượng trăm ngàn ức đức Phật trước.
Nguyện cho tất cả bạn đồng tu đều có thể thành tâm sám hối, bày tỏ tội lỗi để mong được chư Phật Bồ Tát gia hộ, tiêu trừ những nghiệp tội sâu nặng. Lại hy vọng nhờ công đức sám hối này hồi hướng cho tất cả chúng sinh, để ai nấy đều thoát khỏi biển nghiệp và cùng sinh về cõi tịnh thổ!
Nguyện cho tất cả bạn đồng tu đều có thể thành tâm sám hối, bày tỏ tội lỗi để mong được chư Phật Bồ Tát gia hộ, tiêu trừ những nghiệp tội sâu nặng. Lại hy vọng nhờ công đức sám hối này hồi hướng cho tất cả chúng sinh, để ai nấy đều thoát khỏi biển nghiệp và cùng sinh về cõi tịnh thổ!
2. Đường tắt thứ hai: Phóng sinh
Kinh Đại Trí Độ có dạy: “Trong tất cả các tội, tội sát sinh là nặng nhất, trong tất cả các công đức, phóng sinh là đứng đầu.”
Bởi vì sinh mệnh của mọi chúng sinh là thứ quý giá nhất, giết chúng thì oán thù kết sâu nhất, mà cứu chúng thì lòng cảm kích cũng sâu sắc nhất.
Thế nhưng, việc phóng sinh ở thời mạt pháp lại rất khó được đề xướng và thường vấp phải nhiều lời chỉ trích nhất. Nguyên nhân là vì chúng sinh nghiệp chướng sâu dày, thiếu phước bơ vậy! Chúng ta may mắn được đi theo sư phụ, hiểu được pháp môn thù thắng mà Đức Phật đã dạy, vừa giúp tiêu trừ nghiệp chướng lại vừa nuôi dưỡng lòng từ bi.
Do đó, chúng ta tự khắc nên dốc sức thực hành việc cứu chuộc, phóng sinh. Phóng sinh tự khắc có công đức của phóng sinh, săn bắt ắt có tội lỗi của săn bắt, còn kẻ chỉ trích thì tự nhiên sẽ phải gánh chịu quả báo của lời nói đó. Tin sâu vào chân lý nhân quả không bao giờ mất đi, chúng ta hãy cùng nhau khích lệ và dốc sức làm việc phóng sinh!
Do đó, chúng ta tự khắc nên dốc sức thực hành việc cứu chuộc, phóng sinh. Phóng sinh tự khắc có công đức của phóng sinh, săn bắt ắt có tội lỗi của săn bắt, còn kẻ chỉ trích thì tự nhiên sẽ phải gánh chịu quả báo của lời nói đó. Tin sâu vào chân lý nhân quả không bao giờ mất đi, chúng ta hãy cùng nhau khích lệ và dốc sức làm việc phóng sinh!
Trong sáu phép tu độ (Lục độ), bố thí là đầu tiên, và bố thí được chia thành tài thí (bố thí tiền tài, vật chất), pháp thí và vô úy thí. Điều đáng quý nhất của việc phóng sinh là nó hội tụ trọn vẹn cả ba loại: tài thí, pháp thí và vô úy thí!
Dùng tiền mua các loài vật để phóng sinh chính là tài thí.
Khi phóng sinh, ta làm lễ quy y và niệm Phật hồi hướng cho chúng, đưa câu danh hiệu “Nam Mô A Di Đà Phật” thấm sâu vào tiềm thức (tám thức) để gieo hạt giống Phật đạo, đó chính là pháp thí.
Khi các loài vật đang lúc bị bắt, bị nhốt, chuẩn bị bị giết mà ta ra tay giải cứu, trả lại sự tự do và mang lại cho chúng sự an ủi tinh thần to lớn, đó chính là vô úy thí.
Ba loại bố thí đều đủ cả, thế nên phóng sinh mới là đứng đầu! Sư phụ đã chỉ dạy cho chúng ta một Đường tắt vô thượng và thù thắng như thế, các bạn đồng tu phóng sinh lại càng nên trân quý và nỗ lực thực hành, để không phụ tấm lòng khổ tâm của ngài khi dựng lều mở đạo, nhọc nhằn dắt dìu chúng ta!
3. Đường tắt thứ ba: Ăn chay
![]() |
Kinh Lăng Già có dạy: “Ăn thịt cũng có tội giống như giết sinh.”
Trong tất cả các tội nghiệp, tội sát sinh là nặng nhất. Bởi vì một khi đã tạo nghiệp sát, ắt phải chịu quả báo bị giết lại, và quả báo nhân quả là thảm khốc, nặng nề nhất. Thật bất hạnh thay, chúng ta ngày qua ngày vẫn đang tạo nghiệp sát mà chẳng hề hay biết.
Ăn thịt tương đương với giết sinh, chúng ta ngày ngày ăn thịt tức là ngày ngày tạo nghiệp sát, ba bữa ăn thịt là ba bữa mang nợ mạng. Vì ăn thịt mà mối thù máu sâu như biển giữa ta và chúng sinh là vô lượng vô biên, quả báo mai sau thật khiến người ta không dám tưởng tượng!
Ăn thịt tương đương với giết sinh, chúng ta ngày ngày ăn thịt tức là ngày ngày tạo nghiệp sát, ba bữa ăn thịt là ba bữa mang nợ mạng. Vì ăn thịt mà mối thù máu sâu như biển giữa ta và chúng sinh là vô lượng vô biên, quả báo mai sau thật khiến người ta không dám tưởng tượng!
Kinh Niết Bàn có dạy: “Kẻ ăn thịt chính là tự tay cắt đứt mầm mống đại từ bi.”
Phật tâm chính là tâm từ bi. Chúng ta tu hành học Phật thực chất là học lấy tâm đại từ bi của Phật. Học được một phần từ bi của Phật thì đạo nghiệp thành tựu được một phần, học được mười phần thì đạo nghiệp thành tựu mười phần.
Nào ngờ kẻ ăn thịt từ lâu đã tự cắt đứt hạt giống từ bi ấy, khiến tâm từ bi không có cơ hội nuôi dưỡng, trưởng thành. Mất đi lòng từ bi thì đã đi ngược lại với tâm Phật, mọi sự tu hành lúc đó đều chỉ là công cốc!
Nào ngờ kẻ ăn thịt từ lâu đã tự cắt đứt hạt giống từ bi ấy, khiến tâm từ bi không có cơ hội nuôi dưỡng, trưởng thành. Mất đi lòng từ bi thì đã đi ngược lại với tâm Phật, mọi sự tu hành lúc đó đều chỉ là công cốc!
Kinh Lăng Nghiêm có dạy: “Kẻ ăn thịt thì những công đức cầu mong đều không thể thành tựu.”
Chúng ta muốn cầu sức khỏe, gia đình bình an, con cháu hiền thảo, sự nghiệp thuận lợi, chúng ta muốn cầu nghiệp chướng tiêu trừ, đạo nghiệp thành tựu, liễu sinh thoát tử, vãng sinh về cõi Tây phương.
Thế nhưng, nếu vẫn ăn thịt thì tất cả những công đức cầu mong ấy đều không thể thành tựu. Đây là lời dạy được phát ra từ kim khẩu của Đức Phật. Nếu chúng ta không thể ăn chay mà vẫn tiếp tục ăn thịt tạo nghiệp sát, thì mọi tâm nguyện sẽ mãi mãi không bao giờ thực hiện được.
Thế nhưng, nếu vẫn ăn thịt thì tất cả những công đức cầu mong ấy đều không thể thành tựu. Đây là lời dạy được phát ra từ kim khẩu của Đức Phật. Nếu chúng ta không thể ăn chay mà vẫn tiếp tục ăn thịt tạo nghiệp sát, thì mọi tâm nguyện sẽ mãi mãi không bao giờ thực hiện được.
Chính vì ăn chay quan trọng nhường ấy nên sư phụ luôn y theo lời dạy của Đức Phật, hết lần này đến lần khác ân cần khuyên bảo mỗi người học Phật phải nhanh chóng ăn chay và sửa đổi thói quen ăn thịt xấu xa.
Người nào có thể lập tức chuyển sang ăn chay hoàn toàn là tốt nhất, người chưa thể thay đổi ngay thì cũng phải tự răn đe, đốc thúc bản thân, nỗ lực hướng tới mục tiêu tuyệt đối không ăn thịt nữa. Bởi vì ăn thịt một lần là tạo nghiệp sát một lần, kết oán thù một lần, ăn thịt mười lần là tạo mười lần nghiệp sát, kết thêm mười lần oán thù.
Mối thù máu sâu như biển ấy, tương lai quả báo tự mình vẫn phải trả lấy. Ai làm được thì tự hưởng công đức vô biên, ai không làm được thì tự gánh lấy tội lỗi. Mỗi người học Phật đều phải kính cẩn dè dặt trước việc này, tuyệt đối không được xem nhẹ!
Người nào có thể lập tức chuyển sang ăn chay hoàn toàn là tốt nhất, người chưa thể thay đổi ngay thì cũng phải tự răn đe, đốc thúc bản thân, nỗ lực hướng tới mục tiêu tuyệt đối không ăn thịt nữa. Bởi vì ăn thịt một lần là tạo nghiệp sát một lần, kết oán thù một lần, ăn thịt mười lần là tạo mười lần nghiệp sát, kết thêm mười lần oán thù.
Mối thù máu sâu như biển ấy, tương lai quả báo tự mình vẫn phải trả lấy. Ai làm được thì tự hưởng công đức vô biên, ai không làm được thì tự gánh lấy tội lỗi. Mỗi người học Phật đều phải kính cẩn dè dặt trước việc này, tuyệt đối không được xem nhẹ!
4. Đường tắt thứ tư: Niệm Phật
Kinh Đại Tập có dạy: “Thời mạt pháp, trong muôn ức người tu hành may ra mới có một người đắc đạo, chỉ có nương vào niệm Phật mới được độ thoát sinh tử.”
Đại sư Thiện Đạo có dạy: “Như Lai sở dĩ giáng lâm thế gian, chính là để nói về biển bản nguyện của Phật A Di Đà.”
Một câu “Nam Mô A Di Đà Phật” là tinh hoa tột cùng trong suốt bốn mươi chín năm thuyết pháp của Đức Phật, là con đường tắt trong những con đường tắt, là diệu pháp trong những diệu pháp!
Nương vào đại từ đại nguyện và sức mạnh của Phật A Di Đà, ta có thể vượt qua dòng lũ sinh tử trược ác để thoát khỏi luân hồi. Tu hành trong thời mạt pháp mà rời xa pháp môn niệm Phật này thì trong muôn ức người không tìm nổi một người thành tựu!
Nương vào đại từ đại nguyện và sức mạnh của Phật A Di Đà, ta có thể vượt qua dòng lũ sinh tử trược ác để thoát khỏi luân hồi. Tu hành trong thời mạt pháp mà rời xa pháp môn niệm Phật này thì trong muôn ức người không tìm nổi một người thành tựu!
Niệm Phật mang lại công đức không thể nghĩ bàn. Chúng ta nên một lòng một dạ chuyên sâu, đời này kiếp này thật thà niệm Phật, không xen tạp, không ba tâm hai ý.
Niệm một câu “Nam Mô A Di Đà Phật” cũng tương đương với việc tụng trọn vẹn Tam tạng mười hai bộ kinh. Một câu “Nam Mô A Di Đà Phật” chính là Thiền, bởi Kinh Đại Tập có dạy: “Nếu người chỉ niệm A Di Đà, ấy gọi là Thiền sâu mầu vô thượng.”
Sáu chữ hồng danh này cũng chính là Mật, nguyên bản hoàn toàn bằng Phạn ngữ chưa dịch một chữ nào, là câu chú chân thật và đơn giản nhất! Vừa là Thiền, vừa là Mật, lại bao trùm cả kinh điển Tam tạng mười hai bộ, niệm Phật quả thật là điều không thể nghĩ bàn!
Niệm một câu “Nam Mô A Di Đà Phật” cũng tương đương với việc tụng trọn vẹn Tam tạng mười hai bộ kinh. Một câu “Nam Mô A Di Đà Phật” chính là Thiền, bởi Kinh Đại Tập có dạy: “Nếu người chỉ niệm A Di Đà, ấy gọi là Thiền sâu mầu vô thượng.”
Sáu chữ hồng danh này cũng chính là Mật, nguyên bản hoàn toàn bằng Phạn ngữ chưa dịch một chữ nào, là câu chú chân thật và đơn giản nhất! Vừa là Thiền, vừa là Mật, lại bao trùm cả kinh điển Tam tạng mười hai bộ, niệm Phật quả thật là điều không thể nghĩ bàn!
Kinh Hoa Nghiêm có dạy: “Bồ Tát Thập địa từ đầu đến cuối không rời niệm Phật.” Một câu hồng danh ấy vô cùng kỳ diệu, khi chúng ta niệm Phật, mười phương chư Phật đều đến hộ niệm. Từ các bậc Đẳng giác Bồ Tát ở trên cho đến những chúng sinh tội nghiệp ở dưới, tất cả đều cùng niệm chung một câu “Nam Mô A Di Đà Phật”.
Nghĩ lại xem, phàm phu bị trói buộc như chúng ta có đức hạnh gì mà lại có phước duyên tu cùng một pháp môn với các vị Đại Bồ Tát? Bồ Tát Văn Thù, Phổ Hiền dạy chúng ta niệm Phật, Bồ Tát Quan Thế Âm, Đại Thế Chí cũng dạy chúng ta niệm Phật.
Pháp môn niệm Phật thù thắng và khó gặp nhường ấy, đời này kiếp này chúng ta càng phải nắm bắt thật chắc. Nếu không có căn lành từ nhiều đời nhiều kiếp thì chúng ta đã chẳng thể nghe lọt tai, lại càng không thể tin nổi câu Phật hiệu này!
Nghĩ lại xem, phàm phu bị trói buộc như chúng ta có đức hạnh gì mà lại có phước duyên tu cùng một pháp môn với các vị Đại Bồ Tát? Bồ Tát Văn Thù, Phổ Hiền dạy chúng ta niệm Phật, Bồ Tát Quan Thế Âm, Đại Thế Chí cũng dạy chúng ta niệm Phật.
Pháp môn niệm Phật thù thắng và khó gặp nhường ấy, đời này kiếp này chúng ta càng phải nắm bắt thật chắc. Nếu không có căn lành từ nhiều đời nhiều kiếp thì chúng ta đã chẳng thể nghe lọt tai, lại càng không thể tin nổi câu Phật hiệu này!
Sư phụ đã dung hòa câu “Nam Mô A Di Đà Phật” vào tất cả sinh hoạt hằng ngày từ ăn, mặc, ở, đi lại, từng cử động nhỏ đều không rời danh hiệu Phật. Tiếng chim kêu, tiếng ếch gọi, âm thanh nào cũng biến thành tiếng niệm Diệu Đà. Ngài dùng thân giáo để hướng dẫn chúng ta nhất tâm niệm Phật.
Chúng ta - những người bạn đồng tu niệm Phật thật vô cùng may mắn vì trong đời này đã gặp được sư phụ, được ngài làm gương cho hạnh trì của một người chân chính niệm Phật, lại còn được gần gũi thỉnh giáo.
Đó là phước báo lớn lao biết nhường nào! Nguyện cho tất cả anh em đồng tu niệm Phật đều có thể chết tâm niệm Phật cầu vãng sinh, một đời này đạt thành tựu trọn vẹn, để không phụ lòng đại từ đại nguyện của từ phụ A Di Đà, cũng không uổng công ơn dạy dỗ, ân cần chỉ bảo và nhọc nhằn độ sinh của sư phụ.
Chúng ta - những người bạn đồng tu niệm Phật thật vô cùng may mắn vì trong đời này đã gặp được sư phụ, được ngài làm gương cho hạnh trì của một người chân chính niệm Phật, lại còn được gần gũi thỉnh giáo.
Đó là phước báo lớn lao biết nhường nào! Nguyện cho tất cả anh em đồng tu niệm Phật đều có thể chết tâm niệm Phật cầu vãng sinh, một đời này đạt thành tựu trọn vẹn, để không phụ lòng đại từ đại nguyện của từ phụ A Di Đà, cũng không uổng công ơn dạy dỗ, ân cần chỉ bảo và nhọc nhằn độ sinh của sư phụ.
Mời bạn tham khảo thêm tin:


