(Lichngaytot.com) Đức Phật thành đạo năm bao nhiêu tuổi? Tại sao lại là tuổi 35? Cột mốc 35 tuổi chính là điểm giao nhau hoàn hảo giữa lúc "trăn trở đã chín muồi" và "thể xác vẫn còn chịu đựng được". Sớm hơn thì chưa thấu, muộn hơn thì không gánh nổi.
Trong tất cả các mốc thời gian của Phật giáo, tuổi 35 chính là cột mốc then chốt nhất. Vào năm đó, dưới cội bồ đề, Thái tử Tất-đạt-đa đã tọa thiền suốt bốn mươi chín ngày đêm, để rồi khi ngước nhìn ngôi sao mai mọc lên, Ngài bừng tỉnh ngộ đạo và trở thành "Phật". Khoảnh khắc ấy đã viết lại toàn bộ lịch sử tinh thần của nhân loại.
Thế nhưng, đã bao giờ bạn tự hỏi: Tại sao lại là tuổi 35? Ở tuổi 25, con người ta đang độ tráng niên, tư duy nhạy bén, tràn đầy sinh lực, tại sao Ngài không ngộ đạo vào lúc đó? Còn ở tuổi 45, khi đã trải qua đủ thăng trầm, học vấn uyên thâm, nhân mạch rộng mở, tại sao Ngài không đợi đến lúc ấy mới khai ngộ?
Nhìn bề ngoài, cột mốc 35 tuổi chỉ là một con số trong niên biểu tu hành của Đức Phật, nhưng thực chất, nó lại trùng khớp một cách kỳ diệu với quy luật trưởng thành trong tâm trí của con người, một quy luật mà cho đến tận ngày nay vẫn vẹn nguyên giá trị.
Nhìn bề ngoài, cột mốc 35 tuổi chỉ là một con số trong niên biểu tu hành của Đức Phật, nhưng thực chất, nó lại trùng khớp một cách kỳ diệu với quy luật trưởng thành trong tâm trí của con người, một quy luật mà cho đến tận ngày nay vẫn vẹn nguyên giá trị.
1. Bài toán thời gian đằng sau một cuộc đời
Đức Phật thành đạo năm bao nhiêu tuổi? |
Theo ghi chép của Phật giáo Nam truyền, Thái tử Tất-đạt-đa xuất gia năm 29 tuổi và trải qua tròn 6 năm khổ hạnh trong rừng sâu. Phép toán đơn giản lấy 29 cộng 6 bằng 35 ấy thực ra lại ẩn chứa hai giai đoạn tu hành hoàn toàn khác biệt, phải hòa quyện vào nhau mới tạo nên cột mốc tuổi 35 trọn vẹn.
Suốt 29 năm đầu đời là giai đoạn "thấy thế gian". Với tư cách là Thái tử của vua Tịnh Phạn, Ngài từng sống trong nhung lụa, sở hữu những cung điện nguy nga, người vợ xinh đẹp và địa vị tôn quý nhất.
Nhưng chính giữa cuộc sống vinh hoa ấy, Ngài đã chứng kiến cảnh sinh, lão, bệnh, tử thông qua bốn lần dạo chơi qua các cửa thành. Bước ra cửa Đông Ngài gặp người già, cửa Nam gặp người bệnh, cửa Tây gặp người chết, và cửa Bắc gặp một vị tu sĩ.
Những điều này không phải là kiến thức học từ sách vở, mà là những va đập thực tế chấn động tâm can. Nói theo cách ngày nay, 29 năm đó đã mang lại cho Ngài một "ý thức về vấn đề" đủ lớn - Ngài biết rõ nỗi đau nằm ở đâu, dù lúc đó chưa tìm ra câu trả lời. Biết được vấn đề thì dễ, nhưng muốn truy vấn đến cùng thì cần có sự lắng đọng của thời gian.
Nhưng chính giữa cuộc sống vinh hoa ấy, Ngài đã chứng kiến cảnh sinh, lão, bệnh, tử thông qua bốn lần dạo chơi qua các cửa thành. Bước ra cửa Đông Ngài gặp người già, cửa Nam gặp người bệnh, cửa Tây gặp người chết, và cửa Bắc gặp một vị tu sĩ.
Những điều này không phải là kiến thức học từ sách vở, mà là những va đập thực tế chấn động tâm can. Nói theo cách ngày nay, 29 năm đó đã mang lại cho Ngài một "ý thức về vấn đề" đủ lớn - Ngài biết rõ nỗi đau nằm ở đâu, dù lúc đó chưa tìm ra câu trả lời. Biết được vấn đề thì dễ, nhưng muốn truy vấn đến cùng thì cần có sự lắng đọng của thời gian.
Giai đoạn thứ hai kéo dài 6 năm chính là hành trình tìm câu trả lời. Sau khi xuất gia ở tuổi 29, Ngài đã tầm sư học đạo khắp nơi, bái những vị thầy lừng lẫy nhất thời bấy giờ làm sư phụ và thử qua mọi phương pháp khổ hạnh cực đoan nhất. Ngài gần như đã đi hết mọi con đường tu hành mà thời đại đó có thể tìm thấy.
Trải qua 6 năm, mọi phương pháp đều đã thử qua nhưng câu trả lời vẫn là một khoảng trống. Khi nỗi trăn trở đã tích tụ suốt 29 năm gặp phải 6 năm thử sai liên tục, con người ta sẽ rơi vào trạng thái không còn đường để lui. Và chính vào khoảnh khắc "vô lộ khả tẩu" - không còn đường để đi ấy, câu trả lời lại tự khắc hiển hiện.
Trải qua 6 năm, mọi phương pháp đều đã thử qua nhưng câu trả lời vẫn là một khoảng trống. Khi nỗi trăn trở đã tích tụ suốt 29 năm gặp phải 6 năm thử sai liên tục, con người ta sẽ rơi vào trạng thái không còn đường để lui. Và chính vào khoảnh khắc "vô lộ khả tẩu" - không còn đường để đi ấy, câu trả lời lại tự khắc hiển hiện.
2. Tuổi 25 và tuổi 45 thiếu mất điều gì?
Nếu Đức Phật ngộ đạo vào năm 25 tuổi thì câu chuyện sẽ ra sao? Lúc ấy, Tất-đạt-đa vừa kết hôn không lâu, con trai La-hầu-la vẫn còn ẵm ngửa.
Dù đã tận mắt nhìn thấy sinh lão bệnh tử qua bốn cửa thành, nhưng sự "thấy" ấy mới chỉ dừng lại ở tầng cảm quan, chưa thể biến thành một cuộc truy vấn ăn sâu vào xương tủy.
Một người trẻ ở tuổi 25 khi nhìn thấy đau khổ, phản ứng đầu tiên sẽ là thương cảm, chứ hiếm khi tự hỏi tận cùng rằng bản chất của nó là gì và làm sao để giải thoát nhân loại khỏi vòng lặp đó. Giữa sự chấn động nhất thời và cuộc truy vấn sâu xa trong tâm thức luôn cần khoảng mười năm để tiêu hóa và chuyển hóa.
Dù đã tận mắt nhìn thấy sinh lão bệnh tử qua bốn cửa thành, nhưng sự "thấy" ấy mới chỉ dừng lại ở tầng cảm quan, chưa thể biến thành một cuộc truy vấn ăn sâu vào xương tủy.
Một người trẻ ở tuổi 25 khi nhìn thấy đau khổ, phản ứng đầu tiên sẽ là thương cảm, chứ hiếm khi tự hỏi tận cùng rằng bản chất của nó là gì và làm sao để giải thoát nhân loại khỏi vòng lặp đó. Giữa sự chấn động nhất thời và cuộc truy vấn sâu xa trong tâm thức luôn cần khoảng mười năm để tiêu hóa và chuyển hóa.
Ngược lại, nếu đến năm 45 tuổi Ngài mới ngộ đạo, điều đó đồng nghĩa với việc Ngài phải chịu đựng thêm 10 năm khổ hạnh nữa. Cái giá phải trả cho việc tu khổ hạnh là cực kỳ tàn nhẫn. Việc nhịn ăn và đày đọa bản thân sẽ bào mòn cơ thể một cách nghiêm trọng.
Ở tuổi 35, Đức Phật đã gầy gò đến mức trơ xương, da bọc lấy xương, nếu phải chịu đựng thêm một thập kỷ như thế, e rằng ngay cả sức lực để ngồi thiền Ngài cũng không còn, nói chi đến việc bước vào trạng thái minh triết sâu sắc.
Cột mốc 35 tuổi chính là điểm giao nhau hoàn hảo giữa lúc "trăn trở đã chín muồi" và "thể xác vẫn còn chịu đựng được". Sớm hơn thì chưa thấu, muộn hơn thì không gánh nổi.
Ở tuổi 35, Đức Phật đã gầy gò đến mức trơ xương, da bọc lấy xương, nếu phải chịu đựng thêm một thập kỷ như thế, e rằng ngay cả sức lực để ngồi thiền Ngài cũng không còn, nói chi đến việc bước vào trạng thái minh triết sâu sắc.
Cột mốc 35 tuổi chính là điểm giao nhau hoàn hảo giữa lúc "trăn trở đã chín muồi" và "thể xác vẫn còn chịu đựng được". Sớm hơn thì chưa thấu, muộn hơn thì không gánh nổi.
3. Sự trùng hợp kỳ diệu với tâm lý học hiện đại
Giữa câu chuyện của Đức Phật và khoa học hiện đại có một sự tương thích rất thú vị. Nhà tâm lý học Carl Jung từng đưa ra khái niệm "bước ngoặt trung niên", thường diễn ra trong khoảng từ 35 đến 40 tuổi.
Ông cho rằng ở giai đoạn này, con người sẽ trải qua một cuộc tái cấu trúc tâm lý sâu sắc khi thế giới quan xây dựng từ thời trẻ bắt đầu xuất hiện những vết nứt, buộc họ phải đối mặt với mảng tối của chính mình và sự giới hạn của kiếp người.
Rất nhiều người ở ngưỡng tuổi 35 bỗng nhiên rơi vào trạng thái hoài nghi và bắt đầu truy tìm ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
Ông cho rằng ở giai đoạn này, con người sẽ trải qua một cuộc tái cấu trúc tâm lý sâu sắc khi thế giới quan xây dựng từ thời trẻ bắt đầu xuất hiện những vết nứt, buộc họ phải đối mặt với mảng tối của chính mình và sự giới hạn của kiếp người.
Rất nhiều người ở ngưỡng tuổi 35 bỗng nhiên rơi vào trạng thái hoài nghi và bắt đầu truy tìm ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
Khám phá của ngành khoa học não bộ hiện đại cũng minh chứng cho điều này. Vỏ não trước trán của con người, nơi chịu trách nhiệm đưa ra quyết định lý tính và kiểm soát bản thân, phải đến khoảng 25 tuổi mới phát triển hoàn thiện.
Thế nhưng, "hoàn thiện" không có nghĩa là "sâu sắc". Từ lúc các mạch thần kinh trưởng thành cho đến khi hình thành nên trí tuệ thực sự của đời người, chúng ta cần khoảng 10 năm tích lũy trải nghiệm, phản tỉnh sau thất bại và tái cấu trúc nhận thức.
Lấy 25 cộng thêm 10 năm, kết quả vừa vặn là 35. Sự trùng hợp này cho thấy tuổi 35 chính là một "cửa sổ tự nhiên" cho sự nhảy vọt về mặt nhận thức của con người, được quyết định bởi quy luật phát triển sinh học và tốc độ tích lũy trải nghiệm sống.
Thế nhưng, "hoàn thiện" không có nghĩa là "sâu sắc". Từ lúc các mạch thần kinh trưởng thành cho đến khi hình thành nên trí tuệ thực sự của đời người, chúng ta cần khoảng 10 năm tích lũy trải nghiệm, phản tỉnh sau thất bại và tái cấu trúc nhận thức.
Lấy 25 cộng thêm 10 năm, kết quả vừa vặn là 35. Sự trùng hợp này cho thấy tuổi 35 chính là một "cửa sổ tự nhiên" cho sự nhảy vọt về mặt nhận thức của con người, được quyết định bởi quy luật phát triển sinh học và tốc độ tích lũy trải nghiệm sống.
4. Giá trị đích thực của 6 năm khổ hạnh
Nhiều người nghĩ rằng Đức Phật khai ngộ chỉ trong một đêm dưới gốc cây bồ đề, vậy chẳng phải 6 năm khổ hạnh trước đó là uổng phí hay sao? Thực tế hoàn toàn ngược lại, nếu không có 6 năm ấy thì đêm dưới gốc bồ đề sẽ chẳng có gì xảy ra cả.
Giá trị lớn nhất của 6 năm đó chính là phương pháp loại trừ. Ngài đã thử qua tất cả các phương pháp tu hành chính thống thời bấy giờ, từ việc đạt đến tầng thiền định sâu thẳm của tầng trời "Vô sở hữu xứ" cho đến "Phi tưởng phi phi tưởng xứ", nhưng khi xả thiền, Ngài nhận ra đó chỉ là những trạng thái đặc biệt của ý thức chứ không phải sự giải thoát tối hậu.
Ngài lại lao vào khổ hạnh cực đoan, mỗi ngày chỉ ăn một hạt gạo cho đến khi kiệt quệ suýt chết, để rồi nhận ra hành hạ thể xác cũng là ngõ cụt.
Giá trị lớn nhất của 6 năm đó chính là phương pháp loại trừ. Ngài đã thử qua tất cả các phương pháp tu hành chính thống thời bấy giờ, từ việc đạt đến tầng thiền định sâu thẳm của tầng trời "Vô sở hữu xứ" cho đến "Phi tưởng phi phi tưởng xứ", nhưng khi xả thiền, Ngài nhận ra đó chỉ là những trạng thái đặc biệt của ý thức chứ không phải sự giải thoát tối hậu.
Ngài lại lao vào khổ hạnh cực đoan, mỗi ngày chỉ ăn một hạt gạo cho đến khi kiệt quệ suýt chết, để rồi nhận ra hành hạ thể xác cũng là ngõ cụt.
Mỗi một lần thử nghiệm là một lần loại trừ. Khi tất cả các phương pháp đã biết đều bị phủ định, con người ta buộc phải quay về với chính mình, tự tìm lối đi riêng.
Điều này hoàn toàn tương đồng với phương pháp luận trong nghiên cứu khoa học: chỉ khi mọi giả thuyết cũ bị chứng minh là sai, một lý thuyết mới mang tính cách mạng mới có thể ra đời.
Điều này hoàn toàn tương đồng với phương pháp luận trong nghiên cứu khoa học: chỉ khi mọi giả thuyết cũ bị chứng minh là sai, một lý thuyết mới mang tính cách mạng mới có thể ra đời.
Nhìn lại toàn bộ trục thời gian, từ năm 7 tuổi nhận sự giáo dục hoàng gia, năm 16 tuổi kết hôn sống trong nhung lụa, cho đến đêm định mệnh năm 29 tuổi từ bỏ tất cả để dấn thân vào sương gió đổi lấy một hình hài gầy guộc, tinh thần của Ngài đã đi từ mơ hồ đến tỏ tường.
Nửa đầu cuộc đời Ngài sống trong một bong bóng được bảo vệ quá kỹ càng, nửa sau cuộc đời Ngài tự tay chọc vỡ bong bóng đó để bước vào rừng sâu, bước vào giông bão và chạm vào cái khổ chân thực nhất. Một người muốn hiểu thấu thế giới này thì chỉ đọc sách hay chỉ chịu khổ thôi đều không đủ.
Họ phải từng ở trên đỉnh cao vinh hoa, rồi lại tự tay đập vỡ cuộc đời mình để làm lại từ đầu. Chỉ những ai từng ngã xuống từ nơi cao nhất mới thấu hiểu thế nào là sự bình đẳng đích thực.
Nửa đầu cuộc đời Ngài sống trong một bong bóng được bảo vệ quá kỹ càng, nửa sau cuộc đời Ngài tự tay chọc vỡ bong bóng đó để bước vào rừng sâu, bước vào giông bão và chạm vào cái khổ chân thực nhất. Một người muốn hiểu thấu thế giới này thì chỉ đọc sách hay chỉ chịu khổ thôi đều không đủ.
Họ phải từng ở trên đỉnh cao vinh hoa, rồi lại tự tay đập vỡ cuộc đời mình để làm lại từ đầu. Chỉ những ai từng ngã xuống từ nơi cao nhất mới thấu hiểu thế nào là sự bình đẳng đích thực.
5. Lời thức tỉnh cho mỗi chúng ta
Câu chuyện của Đức Phật không nhằm mục đích khuyên chúng ta bỏ nhà đi tu, mà nó phơi bày một quy luật mang tính cấu trúc về sự trưởng thành.
Bạn cần phải tích lũy đủ những hoang mang, khốn quẫn thì mới có thể chạm tay vào sự thức tỉnh thực sự. Ngộ quá sớm, cái ngộ ấy sẽ nông cạn vì thiếu đi trải nghiệm nâng đỡ, ngộ quá muộn, thể lực và tâm trí có thể đã mỏi mòn.
Thời điểm đẹp nhất là khi bạn đã va vấp đủ nhiều, thử sai đủ lượt, bắt đầu hoài nghi mọi "đáp án tiêu chuẩn" của cuộc đời nhưng vẫn chưa bị cuộc sống quật ngã hoàn toàn.
Bạn cần phải tích lũy đủ những hoang mang, khốn quẫn thì mới có thể chạm tay vào sự thức tỉnh thực sự. Ngộ quá sớm, cái ngộ ấy sẽ nông cạn vì thiếu đi trải nghiệm nâng đỡ, ngộ quá muộn, thể lực và tâm trí có thể đã mỏi mòn.
Thời điểm đẹp nhất là khi bạn đã va vấp đủ nhiều, thử sai đủ lượt, bắt đầu hoài nghi mọi "đáp án tiêu chuẩn" của cuộc đời nhưng vẫn chưa bị cuộc sống quật ngã hoàn toàn.
Rất nhiều người ở tuổi ngoài 30 đang trải qua chính giai đoạn này: con đường cũ không thể đi tiếp, con đường mới chưa hiện ra, bản thân bị mắc kẹt ở giữa.
Đức Phật năm 35 tuổi cũng từng bị mắc kẹt như thế, ngay tại nơi mà mọi phương pháp đều bất lực, mọi lối đi đều đi vào ngõ cụt. Nhưng kỳ diệu thay, chính tại nơi tưởng như không còn đường ấy, một lối đi hoàn toàn mới lại mở ra.
Đức Phật năm 35 tuổi cũng từng bị mắc kẹt như thế, ngay tại nơi mà mọi phương pháp đều bất lực, mọi lối đi đều đi vào ngõ cụt. Nhưng kỳ diệu thay, chính tại nơi tưởng như không còn đường ấy, một lối đi hoàn toàn mới lại mở ra.
Mời bạn tham khảo thêm tin: