(Lichngaytot.com) Hôm nay chúng ta hãy cùng bàn về ý nghĩa sâu xa đằng sau cách tu tập từ câu chuyện người nghèo cúng dường đèn, cũng như những bài học truyền cảm hứng tu tập cho con người thời hiện đại.
1. Câu chuyện người nghèo cúng dường mà đắc quả
Cách tu tập từ câu chuyện người nghèo cúng dường đèn |
Từ thuở xửa thuở xưa, có một vị vua tên là Mãn Nguyệt Quang. Vua Mãn Nguyệt Quang đã cho thắp 49 ngọn đèn trong vương cung để cúng dường Phật và các bậc tu sĩ.
49 ngọn đèn sáng rực suốt đêm, hương khói ngập tràn, khung cảnh vô cùng tráng lệ. Nhà vua vô cùng đắc ý, cảm thấy việc cúng dường này của mình thật lớn lao và hoành tráng.
Ngay lúc đó, ngoài cổng cung có một người ăn mày ghé đến. Người này nghèo rớt mồng tơi, trên người chỉ khoác một mảnh vải rách, đến một bộ tử tế cũng không có.
Cô xin được một chút cơm thừa canh cặn bên ngoài cổng cung và đang chuẩn bị mang đi cho mấy con chó hoang bên đường. Nghe tin trong cung đang tổ chức đại lễ cúng đèn, trong lòng người ăn mày chợt dâng lên một khao khát mãnh liệt: Mình cũng muốn cúng đèn!
Cô xin được một chút cơm thừa canh cặn bên ngoài cổng cung và đang chuẩn bị mang đi cho mấy con chó hoang bên đường. Nghe tin trong cung đang tổ chức đại lễ cúng đèn, trong lòng người ăn mày chợt dâng lên một khao khát mãnh liệt: Mình cũng muốn cúng đèn!
Thế nhưng cô lại chẳng có tiền. Chút cơm thừa chỉ đủ cho bản thân và chó hoang ăn, hoàn toàn không đủ mua dầu đèn. Cô sờ khắp người, lục ra được một chiếc bình đựng dầu đã cạn sạch từ lâu. Đứng thẫn thờ ở đó, nước mắt cô chực trào - muốn cúng đèn mà không có điều kiện, chẳng lẽ kiếp này mình không còn cơ hội nào nữa sao?
Vừa lúc ấy, Đức Phật từ trong cung bước ra. Ngài nhìn thấy người ăn mày ngoài cổng, cũng nhìn thấy chiếc bình không trên tay cô. Phật bước lại gần và hỏi: Này thiện nữ, con muốn cúng đèn phải không? Người ăn mày gật đầu, nghẹn ngào kể hết hoàn cảnh khốn khó của mình.
Đức Phật mỉm cười hiền từ bảo: Có lòng là đủ rồi, con hãy đem thứ duy nhất mà mình đang có ra đây, đó chính là sự cúng dường viên mãn nhất.
Người ăn mày ngẩn người: Con chẳng có gì cả, chỉ có mỗi chiếc bình không này thôi.
Phật bảo: Hãy đổ chút nước trong bình của con ra đây.
Người ăn mày trút ra chút nước sót lại trong bình - thực ra chỉ vài giọt nước cô vừa dùng để tráng bình uống dở.
Đức Phật đón lấy vài giọt nước quý giá ấy, vô cùng trang nghiêm rưới lên bấc của ngọn đèn cúng dường. Sau đó, Ngài có một hành động rất kỳ lạ: Ngài dùng chân khẽ chạm vào ngọn đèn sáng nhất, Đèn vụt tắt.
Toàn bộ 49 ngọn đèn tại pháp hội đều đồng loạt tắt ngúm, chỉ còn trúng lại ngọn đèn duy nhất - ngọn đèn mà Đức Phật vừa chạm vào - là vẫn tiếp tục cháy sáng. Hơn thế nữa, ánh sáng từ ngọn đèn ấy lại rực rỡ hơn cả tổng số bốn mươi chín ngọn đèn gộp lại!
Nhà vua và tất cả mọi người vô cùng kinh ngạc: Chuyện gì thế này? Đức Phật quay người lại, từ tốn bảo với mọi người đang có mặt: Thưa chư vị, vừa rồi có người đã dùng tâm chí thành để cúng dường một ngọn đèn. Ánh sáng của ngọn đèn này vượt trội hơn tất thảy, bởi vì nó được thắp lên bằng tấm lòng chân thật.
Vua Mãn Nguyệt Quang nghe vậy liền tỏ ý không phục: Trẫm cúng dường tận 49 ngọn đèn, còn người ăn mày kia chẳng có gì trong tay, dựa vào đâu mà đèn của cô ta lại sáng hơn của trẫm?
Đức Phật đáp: Bởi vì bệ hạ cúng dường bằng tài vật, còn cô ấy cúng dường bằng tâm. Tài vật rồi sẽ cạn kiệt, nhưng tâm niệm thì vô biên.
Đó chính là câu chuyện nghèo nữ cúng đèn nổi tiếng trong Phật giáo. Hôm nay chúng ta hãy cùng bàn về ý nghĩa sâu xa đằng sau câu chuyện này, cũng như những bài học truyền cảm hứng cho con người thời hiện đại.
2. Ý nghĩa của việc cúng dường ngọn đèn trong Phật giáo
Trước khi bàn về câu chuyện, hãy nói về ý nghĩa của việc cúng đèn trong Phật giáo. Trong văn hóa truyền thống Ấn Độ, ánh sáng tượng trưng cho sự minh triết, trí tuệ và phá trừ bóng tối. Phật giáo đã kế thừa truyền thống này, quan niệm rằng cúng đèn có thể soi sáng vô minh, khai mở trí tuệ và tích lũy phước báu.
Kinh điển ghi rằng ánh sáng của ngọn đèn có thể chiếu rọi mười phương pháp giới, đem lại lợi ích cho vô lượng chúng sinh. Khi bạn cúng một ngọn đèn, ánh sáng ấy sẽ lan tỏa, soi rọi những mảnh đời đang chịu khổ đau trong tăm tối. Đó là một phần của tư tưởng hồi hướng trong Phật giáo: Khi bạn làm một việc thiện, công đức không chỉ thuộc về riêng bạn mà còn có thể chia sẻ đến tất cả mọi người, khắp cả pháp giới.
Bên cạnh đó, ngọn đèn còn là biểu tượng cho trí tuệ của Đức Phật - những lời Phật dạy tựa ngọn đèn soi đường, phá tan sự u tối si ám trong tâm thức chúng sinh. Do đó, cúng đèn cũng là sự tán thán và hướng theo trí tuệ Phật: Nguyện cho ngọn đèn trí tuệ luôn sáng mãi, nguyện cho bóng tối vô minh vĩnh viễn tiêu trừ.
Trong Phật giáo, việc cúng đèn đặc biệt phổ biến. Tại các tu viện lớn, mỗi ngày đều có vô số tín thủ cúng đèn.
Tiểu sử của Đức Đạt Lai Lạt Ma từng ghi lại rằng khi còn nhỏ ở tu viện, ngài đã phụ giúp công việc thắp đèn, từng ngọn đèn đều được lau chùi cẩn thận bằng bơ để tránh tạp chất làm ảnh hưởng đến ánh sáng. Sự thành kính ấy không phải để phô trương cho người khác ngắm nhìn, mà xuất phát từ tận sâu thẳm tâm hồn.
Tiểu sử của Đức Đạt Lai Lạt Ma từng ghi lại rằng khi còn nhỏ ở tu viện, ngài đã phụ giúp công việc thắp đèn, từng ngọn đèn đều được lau chùi cẩn thận bằng bơ để tránh tạp chất làm ảnh hưởng đến ánh sáng. Sự thành kính ấy không phải để phô trương cho người khác ngắm nhìn, mà xuất phát từ tận sâu thẳm tâm hồn.
3. Tâm thành thì linh: Cốt lõi của chuyện phụ nữ nghèo cúng đèn
Quay trở lại với câu chuyện chính. Vì sao tâm nguyện của người phụ nữ nghèo khó lại có thể vượt qua bốn mươi chín ngọn đèn của nhà vua? Nguyên nhân cốt lõi chỉ có một: Tâm thành.
Tâm thế của nhà vua khi cúng đèn là gì? Đó là cảm giác bản thân vô cùng giàu có, địa vị tối cao và việc cúng dường Đức Phật giúp nhà vua có thêm thể diện.
Tâm thế này không hẳn là xấu, nhưng nó mang theo sự chấp trước, ngạo mạn và vụ lợi. Nhà vua cúng dường với mong cầu đạt được công đức, phước báu và những lời ca tụng từ người khác, những tâm niệm ấy đều vướng chút tạp chất và sự ô trọc.
Tâm thế này không hẳn là xấu, nhưng nó mang theo sự chấp trước, ngạo mạn và vụ lợi. Nhà vua cúng dường với mong cầu đạt được công đức, phước báu và những lời ca tụng từ người khác, những tâm niệm ấy đều vướng chút tạp chất và sự ô trọc.
Còn tâm thế của người ăn mày thì sao? Cô chẳng có lấy một thứ gì trong tay, ngoài vài giọt nước ít ỏi ấy. Việc cúng dường của cô không mang theo bất kỳ mục đích cầu cạnh nào, thậm chí cô chưa từng nghĩ ngọn đèn của mình sẽ vượt trội hơn nhà vua.
Cô chỉ đơn giản nghĩ rằng: Đức Phật vĩ đại nhường ấy, dẫu bản thân chỉ có thể cúng dường một chút nước ít ỏi, đó cũng chính là tấm lòng thành lớn nhất của cô. Thứ tâm nguyện dẫu chẳng còn gì trong tay nhưng vẫn sẵn sàng dâng hiến ấy chính là thứ tâm thuần khiết nhất.
Cô chỉ đơn giản nghĩ rằng: Đức Phật vĩ đại nhường ấy, dẫu bản thân chỉ có thể cúng dường một chút nước ít ỏi, đó cũng chính là tấm lòng thành lớn nhất của cô. Thứ tâm nguyện dẫu chẳng còn gì trong tay nhưng vẫn sẵn sàng dâng hiến ấy chính là thứ tâm thuần khiết nhất.
Nhà Phật có câu tất cả đều do tâm tạo kết quả của một việc bạn làm không nằm ở số lượng nhiều hay ít, mà quyết định bởi tâm niệm của bạn. Cùng là cúng đèn nhưng tâm niệm khác nhau thì công đức khác nhau. Cùng là bỏ tiền ra nhưng tâm niệm khác nhau thì phước báu cũng khác biệt.
Vậy là người nghèo có lợi thế hơn sao? Người giàu làm việc thiện ngược lại không bằng người nghèo ư? Hiểu như vậy là lệch lạc. Phật ý không phải thế. Ý của Phật giáo là dù bạn có bao nhiêu tài nguyên trong tay, tâm niệm mới là điều quan trọng nhất.
Bạn có một triệu, bạn đem quyên góp hết với tâm niệm thuần tịnh, công đức ấy vô lượng. Bạn có một trăm, nhưng không nỡ bố thí, hoặc vừa cho đi đã đem khoe khoang khắp nơi, thì công đức ấy cũng trở nên hạn hẹp.
Bạn có một triệu, bạn đem quyên góp hết với tâm niệm thuần tịnh, công đức ấy vô lượng. Bạn có một trăm, nhưng không nỡ bố thí, hoặc vừa cho đi đã đem khoe khoang khắp nơi, thì công đức ấy cũng trở nên hạn hẹp.
Bạn có một triệu, bạn dùng nó để giúp đỡ người khác mà không mang tâm ngạo mạn, không cầu đáp đền, thì công đức của bạn cũng tương đương với người nghèo kia.
Cho nên mấu chốt không nằm ở giàu hay nghèo, mà nằm ở cái tâm. Câu chuyện người nghèo cúng đèn muốn nhắn nhủ chúng ta rằng điều kiện hiện tại của bạn không phải là rào cản trên con đường làm việc thiện, tâm của bạn mới chính là yếu tố quyết định.
Cho nên mấu chốt không nằm ở giàu hay nghèo, mà nằm ở cái tâm. Câu chuyện người nghèo cúng đèn muốn nhắn nhủ chúng ta rằng điều kiện hiện tại của bạn không phải là rào cản trên con đường làm việc thiện, tâm của bạn mới chính là yếu tố quyết định.
4. Sự nghèo và giàu của con người hiện đại
Người phụ nữ nghèo từ hơn 2000 năm trước không có tiền mua dầu đèn, còn con người thời nay thì sao? Thứ chúng ta thiếu không phải là tiền bạc, mà là tấm lòng.
Người nghèo trong xã hội hiện đại là những ai? Đó là những người luôn cảm thấy bản thân chẳng có gì trong tay và chẳng làm được việc gì nên hồn.
Công việc bất ổn, tiền tiết kiệm chẳng bao nhiêu, nhà cửa không mua nổi, người yêu chưa có, rất nhiều người cảm thấy bản thân giống như người phụ nữ nghèo khổ kia, cho rằng số phận bất công và mọi cơ hội tốt đẹp đều bị người khác cướp mất.
Công việc bất ổn, tiền tiết kiệm chẳng bao nhiêu, nhà cửa không mua nổi, người yêu chưa có, rất nhiều người cảm thấy bản thân giống như người phụ nữ nghèo khổ kia, cho rằng số phận bất công và mọi cơ hội tốt đẹp đều bị người khác cướp mất.
Nhưng liệu bạn có thực sự chẳng có gì không? Hãy nghĩ xem: Bạn có điện thoại, có internet, có thời gian - dẫu đó chỉ là những khoảng thời gian vụn vặt.
Việc bạn đọc được bài viết này chứng minh rằng ít ra bạn đang có điện thoại và kết nối mạng. Chiếc điện thoại thông minh hiện nay còn mạnh mẽ hơn cả siêu máy tính của hai mươi năm trước, thế nhưng bạn đang dùng siêu máy tính ấy để làm gì? Lướt video ngắn, chơi game hay cãi vã với người khác?
Việc bạn đọc được bài viết này chứng minh rằng ít ra bạn đang có điện thoại và kết nối mạng. Chiếc điện thoại thông minh hiện nay còn mạnh mẽ hơn cả siêu máy tính của hai mươi năm trước, thế nhưng bạn đang dùng siêu máy tính ấy để làm gì? Lướt video ngắn, chơi game hay cãi vã với người khác?
Người nghèo chỉ có vài giọt nước, và cô ấy đã dùng vài giọt nước đó để cúng đèn. Bạn có vài giọt thời gian, vài giọt sức lực và vài giọt thiện chí, bạn dùng chúng để làm gì?
Ngược lại, "nhà vua" trong xã hội hiện đại là ai? Đó là những người giàu có, quyền thế và không thiếu thứ gì. Thế nhưng những con người ấy thường cũng có nỗi nghèo riêng của họ - họ có thể thiếu thời gian, thiếu những người bạn chân thành, thiếu sự bình yên trong tâm hồn.
49 ngọn đèn của họ có thể thắp sáng cả một dinh thự, nhưng bên trong nội tâm họ lại là một khoảng không tối tăm mịt mùng.
49 ngọn đèn của họ có thể thắp sáng cả một dinh thự, nhưng bên trong nội tâm họ lại là một khoảng không tối tăm mịt mùng.
Cho nên, dù là những người cảm thấy bản thân chẳng có gì hay những người cho rằng mình chẳng thiếu thứ gì, kỳ thực đều có thể rút ra bài học từ câu chuyện nghèo nữ cúng đèn.
Thứ bạn thiếu có lẽ chính là phương hướng để tu dưỡng, thứ bạn đang có chính là tư bản để hành thiện. Người phụ nữ nghèo chỉ có vài giọt nước nhưng cô ấy chưa từng vì thế mà từ bỏ việc hành thiện. Còn bạn thì sao?
Thứ bạn thiếu có lẽ chính là phương hướng để tu dưỡng, thứ bạn đang có chính là tư bản để hành thiện. Người phụ nữ nghèo chỉ có vài giọt nước nhưng cô ấy chưa từng vì thế mà từ bỏ việc hành thiện. Còn bạn thì sao?
5. Phương thức tu tập của người hiện đại
Câu chuyện người nghèo cúng đèn là câu chuyện của hơn hai nghìn năm trước, ngọn đèn khi ấy là đèn bơ, không gian là vương cung. Nhưng đạo lý thì vẫn tương đồng, chỉ là hình thức thay đổi. Người hiện đại nên cúng đèn như thế nào?
Thứ nhất, hãy dùng những nguồn lực bạn đang có để chân thành giúp đỡ người khác. Không nhất thiết phải là tiền bạc - có thể là thời gian, trí tuệ hoặc sự tử tế. Những gì bạn hiểu biết, bạn có thể truyền thụ cho người khác, bạn có thời gian, có thể đồng hành cùng những người cô đơn, bạn có sức lực, có thể giúp đỡ những ai đang cần trợ giúp. Mấu chốt không nằm ở số lượng nhiều hay ít, mà ở sự chân thành.
Thứ hai, làm việc thiện chớ mang theo tâm ngạo mạn. Khi bố thí đừng nói những câu như tao giàu thế này mới cho mày ngô nghê thế chứ, cũng đừng đem đi khoe khoang khắp nơi rằng hôm nay tôi vừa làm việc thiện đấy mọi người có biết không. Người nghèo cúng đèn không cầu báo đáp, không cầu tán thán, bạn làm việc thiện cũng nên như vậy. Làm xong là thôi, trong tâm không vướng bận dấu vết nào.
Thứ ba, hãy buông bỏ cái cớ tôi không có điều kiện làm việc thiện. Người nghèo đến tiền mua dầu đèn còn chẳng có, cô ấy chẳng viện cớ gì cả mà tự tạo điều kiện để làm cho bằng được.
Điều kiện của bạn rõ ràng tốt hơn cô ấy rất nhiều, bạn còn lấy lý do gì nữa đây? Bận việc lắm? Không có thời gian? Không có sức lực? Không có tiền bạc? Nếu bạn đã thực sự muốn làm việc thiện thì lý do kiếm hoài không bao giờ hết, còn nếu đã không muốn thì lý do cũng chẳng bao giờ cạn.
Điều kiện của bạn rõ ràng tốt hơn cô ấy rất nhiều, bạn còn lấy lý do gì nữa đây? Bận việc lắm? Không có thời gian? Không có sức lực? Không có tiền bạc? Nếu bạn đã thực sự muốn làm việc thiện thì lý do kiếm hoài không bao giờ hết, còn nếu đã không muốn thì lý do cũng chẳng bao giờ cạn.
Thứ tư, hãy xem mỗi việc nhỏ nhặt trong đời thường là một ngọn đèn cúng dường. Mỗi một lời nói, mỗi một hành động, mỗi một niệm tưởng của bạn đều có thể trở thành ngọn đèn soi sáng thế giới này.
Bạn mỉm cười với một người xa lạ, bạn nói một câu công đạo trên mạng, bạn làm việc một cách tận tâm có trách nhiệm - tất cả những điều đó đều là cúng dường ngọn đèn. Chẳng cần nghi lễ cầu kỳ, chẳng cần không gian đặc biệt, chính cuộc sống này đã là một đạo tràng.
Bạn mỉm cười với một người xa lạ, bạn nói một câu công đạo trên mạng, bạn làm việc một cách tận tâm có trách nhiệm - tất cả những điều đó đều là cúng dường ngọn đèn. Chẳng cần nghi lễ cầu kỳ, chẳng cần không gian đặc biệt, chính cuộc sống này đã là một đạo tràng.
Cách tu tập từ câu chuyện người nghèo cúng đèn nhắc ta rằng sự giàu có thực sự không nằm ở việc bạn sở hữu bao nhiêu, mà nằm ở việc bạn sẵn sàng cho đi bao nhiêu.
Sự nghèo khó thực sự không nằm ở việc thiếu thốn vật chất, mà nằm ở sự keo kiệt không muốn sẻ chia. Dẫu trong tay bạn chỉ còn lại một chút ít ỏi, miễn là bạn chân thành muốn trao đi, chút ít ỏi ấy hoàn lắm cũng có thể tỏa ra ánh sáng rực rỡ hơn cả mặt trời.
Sự nghèo khó thực sự không nằm ở việc thiếu thốn vật chất, mà nằm ở sự keo kiệt không muốn sẻ chia. Dẫu trong tay bạn chỉ còn lại một chút ít ỏi, miễn là bạn chân thành muốn trao đi, chút ít ỏi ấy hoàn lắm cũng có thể tỏa ra ánh sáng rực rỡ hơn cả mặt trời.
Mời bạn tham khảo thêm tin: