(Lichngaytot.com) Bị người khác sỉ nhục là may mắn, bởi khi ai đó mắng nhiếc hay tỏ thái độ với ta, thực chất họ đang giúp ta trả nợ nghiệp lực, đừng tưởng được nghe lời khen là hay.
1. Bị người khác sỉ nhục là may mắn, biết buông bỏ là tiêu nghiệp
Bị người khác sỉ nhục là may mắn |
Cuộc đời muôn hình vạn trạng, thế sự vốn vô thường. Trên hành trình ấy, có lúc bạn gặp núi cao suối mát, cũng có khi phải băng qua đồng trống cát bụi.
Có người thương xót bạn, ắt có kẻ làm tổn thương bạn, có người cổ vũ, tất có kẻ mắng nhiếc sau lưng, đây là những điều không một ai có thể tránh khỏi.
Thiền sư Nam Hoài Cẩn từng dạy: "Có người mắng bạn, nhục mạ bạn, hành hạ bạn, thực chất đều là đang giúp bạn tiêu trừ tội lỗi, gột rửa nghiệp chướng. Bạn nên thầm cảm ơn họ!". Ngẫm lại mới thấy thật thấu chí lý.
Nếu chúng ta có thể chịu đựng được việc người khác xúc phạm, bắt nạt hoặc lợi dụng mình, và không bận tâm đến việc họ đã lợi dụng mình đến mức nào, chúng ta không chỉ có thể xóa bỏ nghiệp chướng từ kiếp trước, mà còn tìm thấy sự bình an và tĩnh lặng trong hiện tại, gia tăng phước lành và trí tuệ, và kéo dài tuổi thọ.
Những người thành thạo kỹ năng không nghe lời đồn đại, cũng không phán xét người khác về điều tốt hay xấu. Khi người khác vu khống hay gọi chúng ta là kẻ xấu xa hoặc người tốt, chúng ta giả vờ như không nghe thấy hay nhìn thấy, giữ cho sáu giác quan không bị xao nhãng.
Chỉ những người thiếu kỹ năng mới dành cả ngày để rình mò đúng sai của người khác, nhỏ nhen và tính toán. Có khả năng chịu đựng những lời lăng mạ từ người khác là một phước lành, và điều đó sẽ dần dần mở mang trí tuệ của chúng ta. Chịu đựng những lời lăng mạ cũng là một cách để mở mang trí tuệ.
Nếu chúng ta có thể chịu đựng được việc người khác xúc phạm, bắt nạt hoặc lợi dụng mình, và không bận tâm đến việc họ đã lợi dụng mình đến mức nào, chúng ta không chỉ có thể xóa bỏ nghiệp chướng từ kiếp trước, mà còn tìm thấy sự bình an và tĩnh lặng trong hiện tại, gia tăng phước lành và trí tuệ, và kéo dài tuổi thọ.
Những người thành thạo kỹ năng không nghe lời đồn đại, cũng không phán xét người khác về điều tốt hay xấu. Khi người khác vu khống hay gọi chúng ta là kẻ xấu xa hoặc người tốt, chúng ta giả vờ như không nghe thấy hay nhìn thấy, giữ cho sáu giác quan không bị xao nhãng.
Chỉ những người thiếu kỹ năng mới dành cả ngày để rình mò đúng sai của người khác, nhỏ nhen và tính toán. Có khả năng chịu đựng những lời lăng mạ từ người khác là một phước lành, và điều đó sẽ dần dần mở mang trí tuệ của chúng ta. Chịu đựng những lời lăng mạ cũng là một cách để mở mang trí tuệ.
2. Cảm ơn người sỉ nhục chửi mắng mình, vì họ đang "cứu" bạn
Kinh Trung A-hàm có chép: "Dùng tranh chấp để dừng tranh chấp, vĩnh viễn không thể dừng. Chỉ có nhẫn nhịn mới chấm dứt được đôi co."
Khi ai đó mắng nhiếc hay tỏ thái độ với ta, thực chất họ đang giúp ta trả nợ nghiệp lực. Hai vị cao tăng Hàn Sơn và Thập Đắc đời Đường từng có cuộc đối thoại kinh điển:
Hàn Sơn hỏi: "Trên đời có kẻ lăng mạ ta, lừa gạt ta, sỉ nhục ta... ta phải làm sao?"
Thập Đắc đáp: "Cứ nhẫn nhịn họ, nhường nhịn họ, tránh mặt họ, mặc kệ họ... Đợi vài năm nữa, ngươi hãy nhìn lại họ xem."
Mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều có nhân quả. Nếu bạn sai, lời mắng của họ là lời cảnh tỉnh để bạn sửa mình. Nếu bạn không sai, thì đó là khoản nợ cũ nay được trả sạch bằng vài câu mắng nhiếc để tai ương tan biến.
Con người phiền não vì cái "tôi" quá lớn. Nếu tâm không vướng bận, tai họa tự khắc rời xa. Những kẻ tấn công chúng ta, có thể các bạn nghĩ họ là người xấu, nhưng xét từ góc độ tu tập tâm linh, họ lại có ích. Các bạn nên biết ơn họ trong lòng.
Những người khen ngợi và tâng bốc chúng ta không phải là những người thầy thực sự, những người chỉ trích chúng ta, dù đúng hay sai, mới là những người thầy đích thực.
Khi họ khiêu khích chúng ta, thực chất họ đang giúp chúng ta trưởng thành. Khi bị khiêu khích, chúng ta luôn nên nghĩ: "Nếu họ coi thường mình như vậy, mình sẽ cho họ thấy." Nếu có tham vọng này, thành công đã ở trong tầm tay.
Những người khen ngợi và tâng bốc chúng ta không phải là những người thầy thực sự, những người chỉ trích chúng ta, dù đúng hay sai, mới là những người thầy đích thực.
Khi họ khiêu khích chúng ta, thực chất họ đang giúp chúng ta trưởng thành. Khi bị khiêu khích, chúng ta luôn nên nghĩ: "Nếu họ coi thường mình như vậy, mình sẽ cho họ thấy." Nếu có tham vọng này, thành công đã ở trong tầm tay.
Xem thêm:
Một câu chuyện ngắn nhưng cực hay và vô cùng sâu sắc đã tiết lộ về việc Đức Phật lý giải về luân hồi sinh tử, đọc xong chắc chắn sẽ nhiều người thấy nhẹ lòng.
3. Kẻ thích nghe lời ngọt ngào nhận kết cục xấu
Trong đời, có người mắng thì cũng có kẻ khen. Tiếng mắng giúp bạn tiêu tai, nhưng lời khen quá mức đôi khi lại chiêu mời họa hại. Đức Phật vốn dĩ luôn nói lời chân thật, không bao giờ dùng lời hoa mỹ để mê hoặc lòng người.
Câu chuyện về Vương Hy Chi là một minh chứng:
Năm 17 tuổi, danh tiếng của ông đã lẫy lừng. Vì được tán dương quá nhiều, ông sinh lòng kiêu ngạo, cho rằng bút pháp của mình đã đạt đến độ thượng thừa nên không thèm cầm bút viết liễn cho thiên hạ nữa.
Một lần đi ngang quán bánh chèo, thấy đôi câu đối viết quá tầm thường, ông định vào chỉ dạy. Nhưng khi thấy bà lão chủ quán đôi tay thoăn thoắt tung bánh qua bức bình phong rơi trúng phóc vào nồi nước sôi, ông kinh ngạc hỏi: "Bà luyện bao lâu mới được thế này?".
Bà lão đáp: "40 năm thì thạo, nhưng muốn tinh thâm thì phải cả đời".
Bà lão đáp: "40 năm thì thạo, nhưng muốn tinh thâm thì phải cả đời".
Vương Hy Chi hổ thẹn hỏi tiếp: "Bánh ngon thế sao bà không treo đôi liễn đẹp hơn?". Bà lão gắt: "Nghe đâu có tay Vương Hy Chi nào đó viết chữ đẹp lắm, nhưng hạng người kiêu căng ấy sao thèm nhìn đến cửa tiệm nhỏ này".
Nghe xong, vị đại sư đỏ mặt tía tai, từ đó về sau không bao giờ dám tự mãn, dốc sức luyện chữ đến mức trở thành "Thánh Chữ".
Lời nịnh hót khiến ta mất đi khả năng phán đoán, đó là cái họa lớn nhất. Gặp được người nói lời ngay ý thật là phúc phận lớn lao. Mỗi lời phê bình đều là một ngọn đèn chỉ lối cho ta.
Khi bị người khác tấn công hoặc chỉ trích, chúng ta nên chịu đựng, ngay cả khi mình bị oan. Chúng ta nên cảm thấy may mắn và biết ơn người đã làm điều sai trái với mình.
Khi bị người khác tấn công hoặc chỉ trích, chúng ta nên chịu đựng, ngay cả khi mình bị oan. Chúng ta nên cảm thấy may mắn và biết ơn người đã làm điều sai trái với mình.
4. Người làm tổn thương bạn chính là người đến để độ bạn
Nhà Phật có câu: "Kiếp trước có nợ, kiếp này mới gặp". Những oán hận tích tụ từ nhiều đời khiến chúng ta gặp lại nhau. Vì vậy, bị tổn thương thực chất là cơ hội để hóa giải nghiệp chướng.
Đức Phật từng kể trong kinh Kim Cang về việc Ngài bị vua Ca Lợi chặt đứt thân thể, nhưng Ngài không một chút oán hận, trái lại còn phát nguyện sau khi thành đạo sẽ độ hóa vị vua này đầu tiên.
So với nỗi đau của Phật, những ấm ức của chúng ta chẳng đáng là bao. Nếu không biết buông bỏ, chính là ta đang dùng lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình.
So với nỗi đau của Phật, những ấm ức của chúng ta chẳng đáng là bao. Nếu không biết buông bỏ, chính là ta đang dùng lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình.
Mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều là duyên, cũng có thể là kiếp nạn. Có người dạy ta lòng khoan dung, có người dạy ta cách nhẫn nhịn. Buông bỏ tổn thương là cách tốt nhất để tiến về phía trước.
Mỗi lần gặp gỡ là một lần tu hành, mỗi lần tha thứ là một lần tiêu nghiệp.
Mời bạn tham khảo thêm tin:
Mời bạn tham khảo thêm tin: