Cài đặt ngày sinh
Cài đặt ngày sinh (DL), giới tính để xem được nhanh nhất

Bạn có biết: Tâm mỗi người đã thủng một lỗ lớn khiến ta chẳng thể giàu sang, phú quý?

Thứ Hai, 10/08/2020 15:21 (GMT+07)
(Lichngaytot.com) Tâm mỗi người đã thủng một lỗ lớn nhưng không phải ai cũng đủ khả năng nhận diện ra và tìm cách lấp đầy sự thiếu sót của bản thân nên chẳng thể nào thoát khỏi những khổ đau hiện tại.

Bài học cuộc sống về những người tài nhưng tâm có lỗ thủng


Tại một võ quán nọ có 5 anh em huynh đệ võ công hơn người, họ cùng nhau luyện tập để hưởng mong mình được chọn làm chưởng môn (người chủ trì một môn phái trong  võ lâm). Trong đó Tam đệ giỏi nhất nhưng luôn có cảm giác đơn độc vì bị những người còn lại ghen ghét, bắt nạt.
 
Tại buổi thi đấu chọn chưởng môn, sư phụ dặn dò học trò lưu ý lúc giao đấu không được ra độc chiêu để tránh gây sát thương cho người khác. Thế nhưng theo sự thống nhất của huynh trưởng đã căn dặn từ trước thì mọi người đều ra tay tàn độc với Tam đệ cho nên dù cậu bị thương khá nặng. Khi vào đến vòng trong phải thi đấu với vị huynh trưởng thì Tam đệ đã thua cuộc một cách nhanh chóng.
 
Tiến tới phần thi khinh công, các đệ tử được yêu cầu phải vận dụng khinh công đưa nước từ bờ sông bằng một chiếc thùng thủng lỗ. Thế nhưng, Tam đệ chấp nhận thua cuộc vì bản thân quá đau đớn vì những vết thương ở các vòng thi trước, huynh trưởng cố gắng hết sức cũng chẳng thể làm được gì hơn, kết thúc cuộc so tài vẫn chẳng ai có thể mang nước về với thùng nước bị thủng một miếng lớn ở đáy. 
 
Tới bước luận võ học, các đệ tử được yêu cầu giải thích vì sao không thể mang nước về thì vị huynh trưởng không giấu được sự tức giận khi nói rằng: "Thưa sư phụ, thùng bị thủng lớn thế kia ngay từ đầu chúng con đã biết không thể để nước vào huống gì là mang về. Nếu con có khinh công giỏi cũng không thể mang nước với cái thùng thủng đáy".  

Tam đệ cũng giải thích: “Thưa sư phụ, con kém cỏi nên không đủ sức mang nước về. Con đã bị thương quá nặng nên cũng không đủ sức mang nước đành phải chịu thua cuộc sớm".
 
tam moi nguoi co mot lo hong
 
Sư phụ lúc này mới lên tiếng: “Này Tam đệ, con không thể mang nước về với chiếc thùng thủng đáy cũng như tâm con không lành lặn nên chẳng thể làm được việc gì vậy. Trong lòng con lúc này chứa đầy thù hận với các huynh đệ đã hãm hại mình. Tâm con đã có một lỗ lớn như vậy, dẫu chiếc thùng không thủng thì con cũng chẳng thể nào mang được nước về".
 
Sau đó, Người nghiêm khắc nói với huynh trưởng: “Trở thành huynh trưởng vì con được học nhiều đạo lý, thế mà lòng con chứa đầy sân hận, tham lam, xúi giục mọi người làm điều xấu theo mình. Thành kiến ấy đã đục thành một cái lỗ lớn trong tâm càng khiến ngươi không thể đạt được gì, cũng giống như cái thùng bị thủng kia, không giữ được chút nước nào”. 
 
Sư phụ nói thêm: “Tâm mỗi người đã thủng một lỗ lớn bởi ghen ghét, thù hận, thành kiến hoặc là nghi ngờ, hèn nhát. Ai cũng có lỗ thủng đó, chỉ là mỗi người có một cái khác nhau mà thôi.

Khi đó, ta chẳng thể khoan dung, chẳng thể tiếp nhận được bất kể điều tốt đẹp nào. Chỉ có loại bỏ chúng đi thì tâm người ta mới được bồi đắp hoàn thiện, tấm lòng mới đỡ chật hẹp vậy!”. 
 
Sư phụ cuối cùng thông báo tất cả đều thất bại, không ai xứng lên làm chưởng môn và họ được dặn dò phải chú trọng rèn luyện tâm tính, trừ bỏ đố kỵ, ganh ghét. Nếu ai còn bày mưu hãm hại đồng môn thì sẽ bị đuổi ra khỏi võ quán ngay lập tức.
 
tam ganh ghet do ky khien ta tro thanh bat nhan
 

Sao ta lại chẳng thể vui cho hạnh phúc của người khác 

 

Không có đức nỗ lực cũng như không


Một sự thật hiển nhiên rằng phàm là người thì ai cũng thích được mình trở thành quan trọng, nhận được nhiều sự chú ý của mọi người. Nhưng không phải ai cũng đạt được điều này và đó là lý do tâm mỗi người đã thủng một lỗ lớn mà không phải ai cũng nhận ra.

Từ đó mà hầu hết chúng ta đều nổi lên lòng đố kỵ, thậm chí ghen ghét với sự giàu sang, sung sướng, may mắn của người khác. Người hơn người hơn nhau ở chỗ rằng nhận ra điều đó để điều chỉnh tâm mình để chúng trở nên tốt đẹp, lành mạnh hơn.
 
Có người thể hiện lòng ganh ghét, đố kỵ ra ngoài nhưng có người lại chôn kín nó trong lòng, âm thầm hãm hại người khác. Một khi thấy ai đó có thành tích, địa vị, vinh dự, võ công hơn là ta nảy sinh ganh ghét, đố kỵ. 
 
Một khi tâm danh lợi của người ta nổi lên là không muốn ai có được danh tiếng hay thành tựu hơn mình. Họ luôn coi chính mình là trung tâm vũ trụ, là tài giỏi hơn người, chỉ muốn một mình thống lĩnh cả thế giới. Nhưng cũng vì thế mà họ ngày đêm lo lắng, sợ hãi, mệt mỏi, phải tìm đủ cách để triệt hạ người khác. Lòng đố kị sinh đau khổ, tâm bình an hưởng lạc cả đời.
 
Những người như vậy dù có học được võ công cao cường, tài nghệ siêu việt thì rốt cuộc cũng chỉ có thể gây họa cho đời mà thôi. Sư phụ, người làm thầy cũng chỉ cần những đệ tử có đức cao, sẽ chỉ truyền dạy tinh hoa chân truyền cho họ.

Đố kỵ cũng là một loại ác tâm đó là lý do vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ cũng như những đệ tử thiếu phẩm chất đạo đức sẽ chỉ mang lại tai tiếng, làm mất thanh danh bao đời mà sư phụ đã khổ công gây dựng nên vậy.

Ít ai hiểu rằng cái chân của cuộc sống là: Vui cho niềm vui của người khác, hạnh phúc cho hạnh phúc của người khác thì ta sẽ được nhiều hơn.
 
 
hay biet vui cho hanh phuc cua nguoi khac
 

Muốn có thứ gì hãy giữ tâm thích thú với nó


Ta hay được khuyên là hãy vui cho niềm vui của người khác nhưng quả thật điều này vô cùng khó khăn, chỉ những ai tu tâm đủ lâu mới có được phản ứng này một cách tự nhiên nhất.

Theo luật hấp dẫn, khi tâm ta ghen ghét thành công của người khác thì sâu trong tâm trí của chính chúng ta ghi nhận rằng ta chẳng thích điều ấy và ta sẽ chẳng thể nào thu hút những điều tương tự.

Ví dụ như ta thấy ai đó có gia đình hạnh phúc liền ghen tị, thấy ai đó mua được nhà, được xe là ta lại dè bỉu, chê bai, thấy ai làm ăn, kinh doanh tốt ta lại mỉa mai... Cứ như thế tâm ta ghi nhận rằng mình chẳng thích một gia đình hạnh phúc, chẳng thích có nhà, có xe, chẳng muốn được thành công...

Vậy là chúng ta đã ra tín hiệu sai cho tâm để chúng chống lại những điều tốt đẹp đó, thế nên đừng hỏi tại sao ta chẳng thể có được hạnh phúc, có được cuộc sống giàu sang như những người mà ta đang ghen ghét. 

Vui cho niềm vui của chính mình thì là việc quá đơn giản và tầm thường, khi chúng ta hạnh phúc cho hạnh phúc của người khác đó mới là tầm cao mới. Điều đặc biệt, hạnh phúc cho niềm vui của người khác là một niềm hạnh phúc nhẹ nhàng, thanh cao mà không phải ai có được cảm giác này.

Càng đem đến niềm an vui, hạnh phúc cho nhiều người thì bản thân ta càng được hạnh phúc. Khi cho đi như thế, chúng ta mất đi không bao nhiêu mà nhận lại thì rất là nhiều.

Khi biết cho đi, chúng ta sẽ có được sự bình an, hạnh phúc trong lòng, tâm từ bi trong ta sẽ ngày được lớn mạnh thêm, chúng ta sẽ được phước báo thiện lành, và đặc biệt là chúng ta sẽ được nhiều người quý mến, yêu thương. Nếu ai cũng biết cho đi thì sẽ tạo ra một xã hội thanh bình, hòa hợp và mọi người biết thương yêu, tôn trọng, giúp đỡ lẫn nhau. 

Tác giả: Kathy
Loading...
X