(Lichngaytot.com) Sẽ có dấu hiệu sắp được Đức Phật giúp đỡ cho mọi người nhận biết. Những tín hiệu dưới đây ngầm hiểu rằng bạn đang được che chở và giúp đỡ. Và vị “Phật” ấy, thực chất chính là nội tâm đã thức tỉnh của bạn.
Vương Dương Minh - bậc hiền triết tinh thông cả Nho, Đạo, Phật - từng nói: "Nhân nhân tự hữu định bàn châm, vạn hóa căn nguyên tổng tại tâm". Hiểu đơn giản là mỗi người đều có một chiếc kim chỉ nam cho riêng mình, và gốc rễ của vạn sự trên đời đều từ tâm mà ra. Tâm bạn thế nào, quãng đời còn lại của bạn sẽ thế ấy.
Nhìn từ góc độ Nho gia, muốn tu thân tề gia thì trước hết phải tu tâm, dưỡng đức. Dưới góc nhìn của Đạo gia, muốn phản phác quy chân, thuận theo tự nhiên thì tâm phải gột rửa hết bụi trần.
Còn với Phật gia, niệm bao nhiêu câu “A Di Đà Phật” trên môi cũng không bằng trong lòng có Phật. Chỉ cần nội tâm đủ thanh tịnh, ngộ tính đủ sâu, bạn sẽ nhận ra: Trong lòng có Phật, tự khắc thành Phật.
Còn với Phật gia, niệm bao nhiêu câu “A Di Đà Phật” trên môi cũng không bằng trong lòng có Phật. Chỉ cần nội tâm đủ thanh tịnh, ngộ tính đủ sâu, bạn sẽ nhận ra: Trong lòng có Phật, tự khắc thành Phật.
Vì sao Vương Dương Minh cho rằng ai cũng có thể trở thành thánh hiền? Điều này cũng tương đồng với triết lý “trong lòng có Phật”. Trí tuệ chân chính và vị Phật thực sự ở đời này chẳng ở đâu xa, mà ở ngay trong chính tâm hồn bạn.
Sẽ có dấu hiệu sắp được Đức Phật giúp đỡ. Những tín hiệu dưới đây ngầm hiểu rằng bạn đang được che chở và giúp đỡ. Và vị “Phật” ấy, thực chất chính là nội tâm đã thức tỉnh của bạn.
1. Bạn không còn bận tâm đến ánh nhìn của người khác
Dấu hiệu sắp được Đức Phật giúp đỡ |
Đại văn hào Tô Thức thuở xưa thường cùng thiền sư Phật Ấn du ngoạn sơn thủy. Phật Ấn là người có tu vi cao, tính tình phóng khoáng, trí tuệ không hề kém cạnh Tô Thức nên hai người rất hợp cạ, thường xuyên đối đáp trêu đùa nhau.
Vì Phật Ấn có thân hình mập mạp, Tô Thức liền trêu: "Trong mắt ta, ngài trông giống như một bãi phân trâu". Nghe vậy, thiền sư chẳng hề tự ái, chỉ cười lớn đáp lại: "Còn trong mắt bần tăng, đại nhân chính là một tòa phật đài".
Ở đời, nếu người khác chế giễu mà bạn lập tức để tâm, nghĩa là bạn đang bị họ dắt mũi. Ngược lại, nếu bạn xem nhẹ, thậm chí có thể cười trừ cho qua, cuộc sống của bạn sẽ trở nên tự tại, đất trời cũng tự khắc bao la.
Vì sao con người hiện đại thường sống không hạnh phúc? Bởi vì họ quá để ý đến đánh giá của người xung quanh.
Đứa trẻ thì lo nhìn sắc mặt cha mẹ, thầy cô. Nhân viên thì sợ đồng nghiệp, sếp lớn đánh giá. Người làm vợ, làm chồng lại quá để tâm đến từng tiểu tiết của đối phương... Ai cũng sống trong trạng thái lo âu, tự trói buộc mình, như vậy làm sao có được niềm vui?
Đứa trẻ thì lo nhìn sắc mặt cha mẹ, thầy cô. Nhân viên thì sợ đồng nghiệp, sếp lớn đánh giá. Người làm vợ, làm chồng lại quá để tâm đến từng tiểu tiết của đối phương... Ai cũng sống trong trạng thái lo âu, tự trói buộc mình, như vậy làm sao có được niềm vui?
Đời người ngắn ngủi, vốn dĩ nên sống thuận theo tiếng gọi bên trong, chứ không phải gồng mình lên vì những kỳ vọng của người khác. Cuộc sống là của bạn, chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là đã quá đủ rồi.
2. Bạn không còn chấp niệm vào kết quả
Mọi sự ở đời đều do thời điểm và vận mệnh quyết định. Chúng ta chỉ cần cẩn trọng từ khi bắt đầu, chu toàn cho đến khi kết thúc và dốc hết sức làm tròn bổn phận, còn kết quả ra sao, hãy cứ an tâm thuận theo sự an bài của ông trời.
Đức Phật cũng có lời dạy tương tự: "Duyên khởi duyên diệt, duyên tụ duyên tán, tất cả đều là thiên ý".
Dù là "tùy duyên" của nhà Phật hay "tùy mệnh" của nhà Nho, bản chất đều là sự thản nhiên chấp nhận kết quả. Chúng ta chỉ là những con người bình thường, chỉ có thể nỗ lực hết mình trong quá trình làm việc, chứ chẳng thể nào thao túng được cái kết cuối cùng.
Nếu ai cầu gì cũng được nấy, làm gì cũng suôn sẻ, thì thế gian này làm gì còn người nghèo, tất cả đã thành đại phú ông cả rồi. Đáng tiếc, cuộc đời vốn không hoàn hảo như vậy. Có người hưởng phước, ắt có người chịu khổ. Thành bại ra sao, thịnh suy thế nào, cứ bình thản mà đối mặt, không cần quá vướng bận. Kết quả thế nào cũng là sự sắp đặt của tự nhiên, cứ thuận theo dòng chảy là tốt nhất.
3. Khi bạn có thể hòa mình vào hồng trần, nghĩa là bạn đã thực sự thức tỉnh
Chúng ta cần phải biết cách thích nghi và hòa nhập vào môi trường tự nhiên, xã hội và dòng đời xung quanh.
Nơi công sở, nếu bạn luôn nhìn đồng nghiệp và cấp trên bằng con mắt định kiến, cho rằng ai cũng là kẻ tiểu nhân rồi chọn cách đối đầu gay gắt, bạn sẽ tách biệt khỏi tập thể. Khi tự biến mình thành kẻ lập dị, bạn vô tình tự chuốc lấy sự cô lập và công kích.
Sống ở đời, không cần phải lúc nào cũng sắc sảo, gai góc hay cố tỏ ra khác biệt. Người thực sự bản lĩnh là người đi đến đâu cũng có thể chung sống hòa hợp với mọi người.
Đối ngoại với tiểu nhân có phương pháp khéo léo, đối đãi với quân tử có sự chân thành. Khi bạn có thể hòa nhịp một cách mượt mà vào dòng đời, không phô trương cũng không lạc điệu, đó là lúc bạn đã thực sự trưởng thành.
Đối ngoại với tiểu nhân có phương pháp khéo léo, đối đãi với quân tử có sự chân thành. Khi bạn có thể hòa nhịp một cách mượt mà vào dòng đời, không phô trương cũng không lạc điệu, đó là lúc bạn đã thực sự trưởng thành.
Tất nhiên, việc "hòa quang đồng trần" không đồng nghĩa với việc buông xuôi, đánh mất chính mình hay gió chiều nào che chiều nấy.
Đó là khả năng chấp nhận mọi gam màu của cuộc sống, giữ cho mình phong thái hiên ngang, không tự ti, không kiêu ngạo và luôn bình thản trước mọi dông bão.
Đó là khả năng chấp nhận mọi gam màu của cuộc sống, giữ cho mình phong thái hiên ngang, không tự ti, không kiêu ngạo và luôn bình thản trước mọi dông bão.
4. Buông bỏ được sự cố chấp
Dù non sông gấm vóc có tươi đẹp đến đâu, ruộng đất của người đi trước rồi cũng thuộc về tay người đến sau. Những ai đang sở hữu tài sản cũng chẳng có gì phải đắc ý, bởi trong tương lai, những mảnh đất ấy lại đổi chủ cho một thế hệ khác.
Chúng ta thực chất chỉ là những vị khách qua đường của nhân gian, khi nhắm mắt xuôi tay chẳng thể mang theo bất cứ thứ gì. Mọi danh lợi, của cải vật chất cuối cùng cũng chỉ như một cái chớp mắt, quay đi quay lại đều trở về con số không.
Chúng ta thực chất chỉ là những vị khách qua đường của nhân gian, khi nhắm mắt xuôi tay chẳng thể mang theo bất cứ thứ gì. Mọi danh lợi, của cải vật chất cuối cùng cũng chỉ như một cái chớp mắt, quay đi quay lại đều trở về con số không.
Tần Thủy Hoàng lẫy lừng thiên hạ, bình định sáu nước, thống nhất giang sơn, nhưng liệu có thể trường tồn mãi mãi cùng non sông? Không thể. Giờ đây Vạn Lý Trường Thành vẫn đứng sừng sững giữa đất trời, nhưng vị hoàng đế năm nào đã sớm tan vào cát bụi của lịch sử.
Con người sống ở đời, đừng quá cố chấp, đừng quá cố cầu. Số mệnh của vạn vật vốn đã định sẵn tính "không". Mọi sự trên đời, suy cho cùng cũng chỉ đến thế mà thôi. Hãy buông bỏ gánh nặng trong lòng, trân trọng hiện tại, đó chính là lúc bạn đang tự độ cho chính mình.