(Lichngaytot.com) Cách sống dễ chịu nhất chỉ gói gọn trong hai điều cực kỳ đơn giản nhưng lại là liều thuốc giúp bạn thoát khỏi suy nghĩ tiêu cực, trút bỏ gánh nặng để sống một đời tỉnh thức, thong dong và tự tại.
Đời người suy cho cùng là một cuộc rượt đuổi: đuổi theo danh lợi, cầu toàn hoàn mỹ, mong cầu sự công nhận của người đời. Nhưng càng đuổi theo lại càng kiệt sức, càng cố chấp lại càng lo âu.
Chúng ta cứ ngỡ phải sở hữu thật nhiều thứ, vạn sự đều hanh thông thì mới là hạnh phúc. Nhưng sau khi chứng kiến biết bao thăng trầm của dòng đời, tôi nhận ra rằng: Cách sống dễ chịu nhất chưa bao giờ là đại phú đại quý, cũng chẳng phải vạn sự như ý.
Cách sống dễ chịu nhất chỉ gói gọn trong hai điều cực kỳ đơn giản nhưng lại là liều thuốc giúp bạn thoát khỏi suy nghĩ tiêu cực, trút bỏ gánh nặng để sống một đời tỉnh thức, thong dong và tự tại.
Trạng thái tốt nhất của đời người là an yên với hiện tại, không vội vã, chẳng hoang mang, không so bì, không đố kỵ, biết đủ làm vui. Sự thấu suốt ấy chính là cốt lõi của một lối sống tự tại.
Làm tốt hai điều này, bạn chẳng cần lấy lòng ai, không phải gượng ép ai, và quan trọng nhất là không cần phải tự làm khổ chính mình. Từ đó, bạn sẽ tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn ngay trong những ngày tháng bình dị nhất.
1. Điều thứ nhất: Chấp nhận chính mình, ngừng "ngược đãi" nội tâm
Cách sống dễ chịu nhất cho mỗi người |
Xét từ góc độ tâm lý và cuộc sống, sở dĩ nhiều người sống mệt mỏi không phải vì cuộc đời quá nghiệt ngã, mà vì họ không thể chấp nhận bản thân. Họ luôn tự phủ nhận và rơi vào cái bẫy tự bào mòn năng lượng của chính mình.
Chúng ta chán ghét bản thân vì chưa đủ xuất sắc, chưa đủ giàu có, chúng ta dằn vặt vì những khuyết điểm, tiếc nuối quá khứ rồi lại nhìn vào thành tựu của người khác để tự áp lực. Cuộc giằng xé vô hình ấy đang ngốn sạch cảm xúc và năng lượng của bạn mỗi ngày.
Muốn sống dễ chịu, trước hết phải học cách ôm ấp lấy chính mình - chấp nhận sự bất toàn, chấp nhận mình là một người bình thường, và chấp nhận cả những vết xước, những điều chưa trọn vẹn.
Ngừng so sánh với "con nhà người ta", ngừng ép mình phải trở thành một phiên bản hoàn hảo không tì vết. Hãy cho phép mình được sai, cho phép mình bước chậm lại. Khi bạn ngừng phủ nhận và ngừng bào mòn chính mình, gánh nặng tâm lý sẽ tự khắc biến mất, nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm, tự do.
Ngừng so sánh với "con nhà người ta", ngừng ép mình phải trở thành một phiên bản hoàn hảo không tì vết. Hãy cho phép mình được sai, cho phép mình bước chậm lại. Khi bạn ngừng phủ nhận và ngừng bào mòn chính mình, gánh nặng tâm lý sẽ tự khắc biến mất, nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm, tự do.
Tôi có một người bạn, trước đây luôn tự ti vì thấy mình mờ nhạt. Cô ấy lao vào cuộc đua bắt chước người khác, ngày nào cũng sống trong lo âu và kiệt sức.
Sau này, khi học được cách chấp nhận sự bình thường của bản thân và tập trung vào cuộc sống của chính mình - không so đo, không vội vã - cô ấy lại trở nên rạng rỡ và sống một cuộc đời thảnh thơi, viên mãn hơn bao giờ hết.
Sau này, khi học được cách chấp nhận sự bình thường của bản thân và tập trung vào cuộc sống của chính mình - không so đo, không vội vã - cô ấy lại trở nên rạng rỡ và sống một cuộc đời thảnh thơi, viên mãn hơn bao giờ hết.
2. Điều thứ hai: Buông bỏ chấp niệm, ngừng dây dưa, dằn vặt
Đời người vốn dĩ luôn đầy rẫy những điều tiếc nuối, có được thì có mất, có thịnh thì có suy. Thế nhưng, nhiều người lại cứ mãi chấp niệm vào những việc chưa thành, những người đã rời đi, hoặc đứng hình trước những chuyện vặt vãnh, những ân oán vô thưởng vô phạt.
Họ tự giam mình trong vũng bùn quá khứ mà quên mất lối bước tiếp. Chấp niệm càng sâu, lòng càng nặng, sống càng mệt. Biết buông tay mới có thể nhẹ lòng bước tiếp, mới đón nhận được sự an yên.
Họ tự giam mình trong vũng bùn quá khứ mà quên mất lối bước tiếp. Chấp niệm càng sâu, lòng càng nặng, sống càng mệt. Biết buông tay mới có thể nhẹ lòng bước tiếp, mới đón nhận được sự an yên.
Buông bỏ chấp niệm hoàn toàn không phải là bỏ cuộc hay thỏa hiệp, mà là hòa giải với chính mình và cuộc sống. Buông bỏ những tiếc nuối đã qua, buông bỏ những người không xứng đáng, buông bỏ những tranh cãi vô bổ.
Đừng dây dưa, đừng dằn vặt, hãy để dành thời gian và tâm sức cho hiện tại, cho những người và những việc xứng đáng hơn. Tâm đơn giản thì cuộc sống sẽ bình yên, chấp niệm bớt đi thì cuộc đời sẽ nhẹ nhõm.
Đừng dây dưa, đừng dằn vặt, hãy để dành thời gian và tâm sức cho hiện tại, cho những người và những việc xứng đáng hơn. Tâm đơn giản thì cuộc sống sẽ bình yên, chấp niệm bớt đi thì cuộc đời sẽ nhẹ nhõm.
Tôi quen một người đi trước sống rất tự tại. Cả đời bác chưa từng chấp nhặt chuyện vặt vãnh, cũng chẳng mưu cầu những thứ xa tầm tay. Gặp chuyện phiền lòng, bác chỉ cười trừ cho qua, mất đi thứ gì, bác thản nhiên chấp nhận.
Bác chọn cách toàn tâm toàn ý cho hiện tại: trồng hoa, đi dạo, ở bên gia đình... Bác sống thong dong, tự tại và trở thành hình mẫu mà rất nhiều người trẻ chúng tôi thèm muốn.
Bác chọn cách toàn tâm toàn ý cho hiện tại: trồng hoa, đi dạo, ở bên gia đình... Bác sống thong dong, tự tại và trở thành hình mẫu mà rất nhiều người trẻ chúng tôi thèm muốn.
Cách sống thoải mái nhất trên đời này chưa bao giờ phức tạp: Chấp nhận chính mình, ngừng ngược đãi nội tâm, buông bỏ chấp niệm, ngừng dây dưa dằn vặt.
Chấp nhận chính mình để giữ vững tâm can. Buông bỏ chấp niệm để nhẹ gánh lên đường. Hai điều này cất giấu trí tuệ nhân sinh giản dị nhất, và cũng là trạng thái sống lý tưởng nhất của mỗi người.
Cầu mong mỗi chúng ta đều học được cách ôm ấp bản thân và buông bỏ chấp niệm. Không bào mòn năng lượng, không dằn vặt quá khứ, không so bì, không hoảng loạn.
Hãy cứ sống theo bản nhạc và nhịp điệu của riêng mình, tận hưởng những ngày tháng mình yêu thích, sống một cuộc đời thoải mái, tự tại và thấu suốt.
Hãy cứ sống theo bản nhạc và nhịp điệu của riêng mình, tận hưởng những ngày tháng mình yêu thích, sống một cuộc đời thoải mái, tự tại và thấu suốt.
Mời bạn tham khảo thêm tin: